Nguyễn Minh Phúc
Gõ cửa mùa thu
Em về phơi mỏng hồn tôi
Mùa thu hoa cải hiên trời xôn xao
Gửi trên môi một câu chào
Đã nghe thương nhớ đậu vào tim nhau
Đường tình mộng đến nghìn sau
Bên em và những cơn đau nồng nàn
Về mà hỏi bụi trần gian
Ai đem nhuộm thắm lá vàng thiên thu
Tôi về gõ cửa mùa thu
Dừng chân nghe lại lời ru thuở nào
Nghe chiều với những chiêm bao
Quờ tay hái nụ cúc đào đơm bông
Thương em tay bế tay bồng
Tôi ngồi mà nhớ tình nồng năm xưa
Mà thu cũng đã sang mùa
Còn chăng tiếng vọng gió lùa qua sông
Nghe đêm thả khói bềnh bồng
Hình như cải đã trổ ngồng đợi mưa…
Đêm Bảo Lộc
Gió tràn con dốc sau đồi
Chiều ngang phố nhỏ buồn ôi là buồn
Khẽ khàng mây chập chùng buông
Tôi ngồi nghe vọng hồi chuông giáo đường
Khói trời đổ bóng mù sương
Theo em về với làn hương tóc người
Nghe đời rã nhánh chơi vơi
Sầu chăn chiếu mỏng tình phơi dặm ngàn
Đồi cao dốc thoải sương tràn
Hình như lá cũng chậm vàng chân ai
Ngỡ ngàng đếm mộng nghìn sau
Tôi nghe tiếng gió rơi ngoài hư không
Và nghe đêm xuống bềnh bồng
Trời cao nguyên cũng gợi mông mênh sầu
Nỗi buồn không biết về đâu
Thôi đành gửi với đêm sâu, rã rời…
Gió đại ngàn
Hắt hiu ngày rớt muộn
Ngỡ rằng chiều chưa đi
Một người nghe gió cuốn
Đau buốt sầu chia ly
Từng cơn đau vây kín
Giữa trần gian khói sương
Tôi ngồi chiều câm nín
Ngùi ngậm đếm vô thường
Tiếng chuông trôi trong gió
Lạnh một trời thu xa
Ai về khua chân gõ
Mà gió động đôi tà
Mưa thầm thì cuối mộ
Khói sương mờ hắt hiu
Chợt nghe buồn hạnh ngộ
Trong cõi ngày cô liêu
Tôi ngồi nghe đời thấp
Trôi đêm sầu lũng hoang
Nghe một trời sương ngập
Tràn cơn gió đại ngàn…
Đak nông, tháng 6/ 2015
Nguyễn Minh Phúc
Nguồn: Tác giả gửi



















