Nguyễn Minh Phúc
Đêm diễn kịch Kiều Loan
(với Thương Thương – 12C Quảng Ngãi)
Thuyền ơi! Tóc cháy đêm vàng
Giai nhân sóng soải hai hàng chiêm bao…
Hoàng Cầm
Cạn ly cho hết đêm nào
Đèn treo trước ngõ chiêm bao bóng người
Ai say cung kiếm chiến bào
Ai ngồi bến nước buông sào đợi ai
Trăm năm đền nghĩa trúc mai
Một cơn gió lạc bên đài tử sinh
Dở dang cũng gọi là tình
Lưỡi dao oan nghiệt em dành cho anh
Ô hay cái số khuynh thành
Mà duyên với nợ rập rình hồng nhan
Kiều Loan ơi hỡi Kiều Loan
Em điên hay ngậm trăm ngàn trái ngang
Đêm khuya đèn thắp hai hàng
Nỗi niềm nến cháy hương tàn nhụy rơi
Lỡ mang số kiếp yêu người
Thì trăm năm vẫn mờ trời tương tư
Kiều Loan ơi! Buổi giã từ
Ta ôm nặng bóng một người mang theo…
Buồn như bóng đêm
Chiều nay có ai về quanh mộ
Cho tôi vay một nén nhang tàn
Đắp lên mặt cỏ ngàn cơn gió
Và khói bồng bềnh treo nghĩa trang
Ngày đi rất chậm e chừng muộn
Buổi nằm nghe máu rã rời đông
Hồn khuya xơ xác mù con sóng
Lạnh trái tim khô chảy ngược dòng
Không chừng tôi ghé qua đời. chậm
Thả khói nhang trầm ngang bến sông
Đã nghe một thoáng buồn ngùi ngậm
Khi gió hoàng hôn buốt chạnh lòng
Chắc hẳn tôi về. nhưng không vội
Bao điều chưa nói được cùng em
Tiếng còi đã thổi ngày sau cuối
Riêng cõi tôi. buồn như bóng đêm…
Nhã ca
Trong Thánh kinh có Nhã Ca
nhưng trong Nhã Ca không có Thánh kinh…
Tặng Huyền Huyễn Thạch
Nghe ngoài trời gió dựng
Một đời người đi qua
Tình hắt mù con sóng
Sông trôi ngày mưa xa
Bên hiên bờ hạnh ngộ
Có một vì sao rơi
Chuyến xe buồn thổ mộ
Đợi một người – hay tôi ?
Khói nhang trầm ngút cháy
Đã vọng lời lâm chung
Thác ghềnh xô sóng chảy
Trôi về phía muôn trùng
Tôi về chiều cuối gió
Thả sầu trên sông xa
Hắt hiu sầu dựng mộ
Nghe mưa buồn, nhã ca…
Nguyễn Minh Phúc
Nguồn: Tác giả gửi



















