Quê hương đành đoạn cách lìa | Định tâm | Biển tắm được không cấm | Vần rụng thơ rơi | Càng cua

Posted: 01/09/2016 in Thơ, Đặng Châu Long

Đặng Châu Long

dan_viet_sap_hang_sang_lao_lam-thue
Cảnh người dân miền Trung rồng rắn kéo nhau
sang Lào làm thuê.
(Ảnh: Trinh Nguyen)

Quê hương đành đoạn cách lìa

Những đứa con của Âu Cơ nay đã quay về núi
Lầm lũi bỏ quê hương, bỏ xóm bỏ thuyền
Hà tĩnh đất biển nay tanh hôi mùi gang thép
Chẳng phải của dân mình, của kẻ không quen

Hơn bốn ngàn năm dân bám thuyền bám sóng
Nay đã xong, đã phơi phận bạc trụi trần
Hàng triệu người dân lời than van lạc lỏng
Hàng lớp con người đành đoạn kiếp lưu dân

Không còn sinh khí trên những khuôn mặt sạm
Xếp hàng dài gồng gánh biệt xóm làng
Vinh quang thay, được làm osin trên xứ bạn
Việt nam tôi đâu, sao thua cả Lào Cam

Những viên sỏi
Đang rơi sâu tận đáy
Dư âm buồn vẫn mãi vọng vang

 

Định tâm

Nhướng một mắt
chắt gạn tục, thanh, xanh, trắng
Nheo một con
chùng sâu bi, hận, nộ, sầu

giang sơn ngày cũ vì đâu
núi rừng biển đảo một màu tang thương

đường xa là một tà dương…….

 

Biển tắm được không cấm

Ngư Thủy Bắc, Trung, Nam
Vốn làm nghề đánh cá
Ngày đêm cùng biển cả
Một ngàn chiếc thuyền nan

Cá tôm tan nát rồi
Biển buồn như hoang mạc
Kiếp ngư dân đã bạc
Bờ thuyền úp lưới phơi

Cầu thực đời tứ phương
Kẻ phụ hồ Đồng hới
Người về Nam trôi nổi
Sống thừa kiếp ly hương

Kết luận từ các quan
Nước biển giờ đạt chuẩn
Quan xuống nước chụp ảnh
Tha hồ tắm an toàn

Tin truyền tới dân đen
Quẹt nước mắt lầm lũi
Tiếp tục đời tăm tối
Bới cơm áo gạo tiền

An toàn cả cá tôm?
Biển chỉ cần để tắm?
Thuyền dân còn lận đận
Lấy gì kiếm bữa cơm

Dân đói thì tha phương
Quan rảnh thì quan tắm
Biển nay đã thêm mặn
Từ lệ thấm đại dương

Chọn thép hay chọn dân
Dân thì nhọ như chão
Phiền phức thêm áo não
Thép cho chặc túi quan

 

Vần rụng thơ rơi

câu thơ say rớt mạn thuyền
chấm rượu đánh dấu, thả quên giấc nồng
trời mây sóng nước mênh mông
thơ tan, ý rã, bên giòng đìu hiu
mái chèo sương đẫm giọt treo
thinh không chim thảng thốt gieo nốt trầm
lơ ngơ choàng mộng mê lầm
đã hay sóng vỗ trụi trần núi sông
vui gì thơ rượu lông bông…

 

Càng cua

cua càng nhỏ càng to
càng lớn thì càng láo
đi ngang mắt vênh váo
thân hình cứng như mo
chả bù rau càng cua
cùng đời nhận cay chua
đơn giản cùng đồng nội
mộc mạc chẳng hơn thua
càng cua càng mọc thẳng
nhớ úa ùa càng cua

Đặng Châu Long
28-08-2016
Nguồn: Tác giả gửi thơ và ảnh

Đã đóng bình luận.