Nguyễn Minh Phúc
Như nhớ một mùa thu
Khi nắng úa vàng con đường thuở ấy
Có một người ngơ ngác buổi sang thu
Nghe chiếc lá rơi khẽ khàng thức dậy
Tiếng mùa sang lạnh chớm buổi sương mù
Hãy còn thơm hoa mướp vàng đầy ngõ
Đậu trên cành cánh bướm mỏng tương tư
Gió vẫn thổi miên man ngầy ngật gió
Vậy mà đâu màu áo tím một người
Hình như nắng đã không về đây nữa
Mây bay qua cũng không đợi gió lùa
Sầu tê tái lá rơi đầy trước cửa
Buổi tôi về nhặt nhạnh những mùa xưa
Thì thôi vậy trót một người cuối gió
Gửi mây trôi buồn hết một kiếp người
Ngồi nuối tiếc gom mối tình vụn vỡ
Cũng thôi đành …như nhớ một mùa thu…
Còn lại hư không
Người có xa đâu mà nhớ
Ngày buồn mấy thuở lặng câm
Đã trôi một mùa trăng vỡ
Tình xưa cũng nhạt môi trầm
Có ai về nơi cuối sóng`
Dặn lòng thôi hãy đành quên
Mưa xa mấy trời biển động
Hỡi ơi chiều đã qua thềm
Người đi lạnh trời phương ấy
Tôi ngồi nhớ cuộc tình phai
Vin nỗi buồn mà đứng dậy
Chờ mưa đêm ghé sông dài
Khẽ lay mùa thu thức giấc
Mộng tràn đau buốt hai vai
Có nghe đời im tiếng nấc
Cõi tình đậu bóng sương mai
Hắt hiu trôi mờ con sóng
Buổi về chạm cõi hư không
Chiều nay ngồi bên sông rộng
Nghe buồn thả khói mênh mông…
Nghe tiếng thở dài
Giờ thì tôi lại ru tôi
Bài ru năm cũ tôi ngồi ru con
À ơi xin ngủ cho ngon
Sờ lên tóc bạc mưa mòn dấu quên
Ru đời một kiếp lênh đênh
Gió heo hút thổi chiều mênh mông sầu
Đụng trời hiu hắt mưa mau
Tàn cơn sóng vỗ bạc màu thời gian
Ru tình một thưở đi hoang
Gối sầu chăn chiếu mưa chan gió cuồng
Đến em cũng bỏ cội nguồn
Để tôi ở lại neo buồn chung thân
Ru tôi một kiếp phong trần
Ngàn cơn gió dựng bến trần gian đau
Tìm trong xế bóng đời nhau
Loanh quanh chỉ thấy nỗi sầu rụng rơi
Lần trong hư ảo cuộc đời
Một mình tôi thấy bóng tôi, thở dài…
Nguyễn Minh Phúc
Nguồn: Tác giả gửi



















