Nguyễn Minh Phúc
Mùa hoa tam giác mạch
Hoa nở tím cả núi đồi trước mặt
Những cánh hoa rung khẽ đụng chân trời
Tam giác mạch chìm trong chiều lặng ngắt
Hoa mịt mùng trải thảm dưới chân tôi
Gió cứ thổi trên cao ngầy ngật gió
Mây thì trôi và nắng đổ cuối nguồn
Hà Giang đá – cao nguyên mù bóng núi
Cô gái Mèo vít sợi khói chiều buông
Hoa nhiều quá miên man mà cứ ngỡ
Ai mang theo nhan sắc thả trên đồi
Nghiêng cả dốc chiều sâu thành nỗi nhớ
Rợp một rừng sắc tím nhẹ nhàng trôi
Lâu quá không về Hà Giang nữa
Chẳng biết rừng hoa tím còn không?
Tam giác mạch – đừng trách tôi lời hứa
Khi còn đây tràn nỗi nhớ quặn lòng …
Tháng 10/2016
Trăm lần phù du
nầy môi nầy mắt nầy người
nầy cơn đau buốt nụ cười chiêm bao
nầy là giọt nắng hư hao
tình phai một thưở mưa chao gió cuồng
chờ người lệch gối chăn buông
ngày thao thiết gió mưa tuôn phận người
chờ lau lách trắng lưng đồi
nghe rời rã một đời tôi lặng thầm
chờ tình sỏi đá trăm năm
sáng chan niềm nhớ chiều dầm nỗi đau
chờ cơn say mộng nát nhàu
buồn hơi chăn chiếu gợi sầu trăm năm
đêm hư không tạt chỗ nằm
mới hay đời đã trăm lần phù du…
Chai rượu cuối cùng
Cho Tâm Nhiên
Uống chai nầy nữa cùng tao
May ra còn được buổi nào rong chơi
Người đầu núi kẻ cuối trời
Biết lần nào gặp mà mời nhau đâu
Đêm sâu và gió cũng sâu
Mình cùng nâng chén buồn sầu cạn ly
Mốt mai trong cõi phân kỳ
Ai nghiêng ly rót uống vì đời nhau
Giật mình trông cõi muôn sau
Nghìn cơn gió thổi bạc màu thời gian
Sầu đêm nến cháy hai hàng
Tóc xanh một chốc bỗng tràn tóc mây
Uống chai nầy nữa cho say
Trần gian đã lỡ kiếp nầy chung thân
Vùi trong gió bụi phong trần
Tấm thân phiêu bạt ngàn lần hư vô
Cụng ly nầy nữa mà …dzô
Ướt đôi con mắt đã khô lâu rồi…
Nguyễn Minh Phúc
Nguồn: Tác giả gửi



















