Cứ sinh ra đi | Đầu Đông

Posted: 23/12/2016 in Thơ, Vương Ngọc Minh

Vương Ngọc Minh

tre_tho_du_day_qua_song_di_hoc
Ảnh trên internet

Cứ sinh ra đi!

thế là tôi ngồi xuống
viết
cặm cụi viết- bằng mực đen
trên giấy trắng/ tất nhiên

cho đến mệt nhoài

ngó thử- kì thực
không có lấy một chữ
trên giấy (!)

xem lại bút
mực còn đầy (đen nhẻm!)

phải thực nhẹ nhàng
nhỏm dậy (quả
chỉ muốn bỏ chạy ra đường lớn
sống
chết
kể bỏ!) lòng cực thấp thỏm

mùa đông
chỉ muốn trải dạ bằng giấy trắng
mực đen
dăm ba chữ (tội tình) cũng không xong

cố nặn bộ mặt
sao
tươi tĩnh (để làm gì? chúng ta khoan bàn!)

ém xuống đóc họng
cả chuỗi tiếng “gừ.. gừ..” của lũ lang sói
ở giữa người

chuyện đáng bàn- là không phải
bất kì lúc nào
tôi cũng tin có chúa ba ngôi

thánh nữ đồng trinh maria
thượng đế!
..

 

Đầu Đông

tặng hoàng ngọc- tuấn & nguyễn hưng quốc.

ngồi dậy
đầu nặng hệt đeo đá tảng
mở miệng cứ nhệu nhạo
tính nói “thoạt vào đầu phình ra ..” nhưng

nói không xong
hai mắt nhấp nháy/díp lại
đầu đang như thể bé lại

lo đầu sẽ ở mãi tình huống
bé nhỏ
nên chả định nói gì nữa/ tuy nhiên
có cảm tưởng : một thứ gì đấy- như quỉ
ma
phá trong bụng

xem xét tôi lúc này
ai cũng có thể hiểu rằng tình trạng tâm
sinh lí- trục trặc
đã đến hồi vô phương chữa chạy

kẻ nào- bất nhơn (!) đẩy cái linh kiện
hình dạng giống con lươn
trong đầu tôi
và con lươn vẫn còn sống
cho đến nay

thực hết sức hoang đường
nghe bảo- từ giờ muốn đi
tôi phải băng ngang chỗ thiên hạ đứng
chọi chữ/ và
rũ bỏ thói quen đọc kinh

quả là
nào giờ tôi xem huyền thoại
đều ở vào (bất kì!) đồ vật nào
cho ta cảm nhận đến hồi vất đi- do đó
hơi vô lí

khi họ đẩy cái linh kiện
hình dạng giống con lươn
vô đầu tôi (hòng tôi bị bôi
trơn
càng không thể!) tôi đang đọc bùi giáng
theo cái cách của tôi

nghĩa là lúc nào cũng tỏ
có lý trí
mang hết tình cảm các thiên thần
dành cho người
so chiếu điều ông viết- tôi thấy đều sự thật
hoàn toàn- chẳng hạn “kí ức của bóng*”

giờ đây
tôi chả lấy làm ngạc nhiên
khi muốn nhún/ muốn làm cú phóng
tới đâu tới!
..

(*) nhan tập thơ Nguyễn Thị Khánh Minh.

Vương Ngọc Minh
Nguồn: Tác giả gửi thơ và ảnh

Đã đóng bình luận.