Bài thơ đọc trước bàn thờ

Posted: 18/01/2017 in Thơ, Trần Phù Thế

Trần Phù Thế
(Gởi hồn Lưu Vân Tăng Quang Duyên – Giỗ đầu ngày 29 tháng chạp năm Bính Thân).

nen_nhang

kể từ mây lạc lưu vân
mây bay về chốn mê lầm văn chương
hồn say mộng ảo miên trường
hắt hiu mầy vốn coi thường tử sinh

tuồi hai mươi miệng cười khinh
từng đem mạng sống của mình giỡn chơi
tử thần từ chối không mời
duyên ơi, mầy nhớ một thời sóc trăng

tụi mình mấy đứa trẻ măng
tóc xanh mộng lớn xây thành ước mơ
chắt chiu từng chữ câu thơ
hồn xanh bay bổng giấc mơ một đời

kể từ hoàng diệu một thời
cầu bon chưa lấp đầu voi chưa mòn
sông trăng bàng bạc hoàng hôn
cầu quay soi bóng chập chờn nước rong

nhớ hôm mầy bỗng phải lòng
cái cô nước mía má hồng xinh xinh
nhớ hôm mầy làm thơ tình
tặng em, em chỉ cười khinh học trò

“áo nghèo sờn cổ không lo
lại còn bày đặt lượn lờ bướm ong”
tao mầy rời bỏ dòng sông
dòng sông uốn khúc đau lòng khánh hưng

tao thì xa mãi quê hương
đời trai phiêu bạt dự phần máu tanh
kéo dài cuộc sống mong manh
tai nghe câu hát hùng anh rợn người

còn mầy là một trận cười
cười cho số phận một đời trờ trêu
tài hoa lận đận lêu bêu
rượu say từng bửa hồn khều mộng du

ngày dài tháng rộng tối mù
bảy mươi bỏ cuộc phù du nhẹ nhàng
buông rồi mọi kiềp lang thang
duyên ơi, sướng nhé miết bàn tỉnh say.

Sàigòn,tháng giêng 2017
Trần Phù Thế
Nguồn: Bài thơ do nhà văn Ngô Nguyên Nghiễm chuyển

Đã đóng bình luận.