Nguyễn Minh Phúc
Mùa xuân vụn vỡ
nơi tôi đến một trời đầy thương nhớ
dấu cô liêu sương ướt đẫm môi người
níu chút gió giữa mây chiều vời vợi
con bướm vàng khẽ hát mộng tương tư
tôi ngồi đợi mùa xuân về lần nữa
chờ miên man thao thiết nụ hôn người
những buồn vui khi tay người khép cửa
giấc mơ nào ám thị một đời tôi
nghe nỗi nhớ tràn về như giông bão
buổi người đi mưa buốt một chân trời
tôi lận đận một đời mờ cơm áo
nên yêu người cũng bất lực- đành thôi
người là gió nên rồi về với gió
còn lại buồn ngơ ngác một mình tôi
nghe đau buốt một mùa xuân vụn vỡ
chiều ngồi nghe cơn gió tạt bên đời…
Bài thơ cuối năm
thôi tình ta cũng thế
cuối cùng rồi qua sông
chiều cuối năm rơi lệ
nghe mưa chạm buốt lòng
người xa giờ xa thẳm
đêm úa gió xuân thì
có một vầng trăng mỏng
mang theo buồn chia ly
ai ngồi ôm vách mộ
xót cho đời cô liêu
tay đan sầu nhánh khổ
mà nghe buốt lưng chiều
chiều cuối năm không nắng
hà cớ gì mây bay
người qua sông thầm lặng
sao ta sầu nặng vai
ta gửi đời dong ruổi
theo những chuyến xe về
nghe mùa xuân yên ngủ
trong đêm buồn tái tê…
Bỗng chạm nghìn trùng
Thôi chiều rồi những giấc mơ
Tình xưa cũng dở dang chờ cáo chung
Mốt mai con sóng muôn trùng
Vỗ đau bờ cát mịt mùng trăm năm
Về nghe tình trống chỗ nằm
Thiên thu thả khói nhang trầm quạnh hiu
Rã rời ôi những giấc chiều
Đêm buông thở dốc ngày xiêu bóng mờ
Vin đời vào cõi hư vô
Từng cơn đau thả xuống mồ thế nhân
Nghe đâu từ bóng phù vân
Tiếng chuông gõ nhắc ngàn lần phôi pha
Từ trong sương khói ta bà
Có lần nhìn thấy bóng ta giữa trời
Thấy mùa xưa chập chùng rơi
Và tình em nữa mù khơi cõi người
Phù du chưa hỡi cuộc đời
Mà nghe cay đắng môi người rưng rưng
Níu tay bỗng chạm nghìn trùng
Bóng người xưa đã mịt mùng chân mây…
Nguyễn Minh Phúc
Nguồn: Tác giả gửi



















