Một ngày cho tình nhân …

Posted: 14/02/2017 in Mỹ Trí Tử, Tùy Bút / Tản Mạn / Tạp Ghi

Mỹ Trí Tử

marc_chagall-lovers_in_moonlight
Lovers in Moonlight
Marc Chagall

Phép màu mà Thánh Valentine dùng để chữa bệnh cho cô gái bị mù bẩm sinh ở thành La Mã là gì, nếu không phải chính là tình yêu? Cứ tưởng tượng một người sống trong đời mà không có tình yêu thì không khác gì người mù lòa đôi mắt, vì không tình yêu thì mù lòa cả tâm hồn.

Ngày Lễ Tình Nhân được người ta đặt ra để ca tụng phép màu ấy, “biệt dược” ấy. Thứ dược phẩm tạo nên những xứ thiên đường nhưng cũng bày ra nhiều vực thẳm. Nói cách khác, đó là thế giới của hoan lạc và đau khổ. Thật vậy, mấy ai sinh ra trong đời mà không một lần nếm trải cái hương vị ngọt ngào và cay đắng của tình yêu. Một lần qua đó dù thế nào đi nữa cũng thấy là ta đang được sống …

Thử đếm những bông hoa vừa cắm trong bình sáng nay. Một lọ hoa cho ngày của tình yêu? Cũng nên đấy chứ! Ơi! Tình yêu của ai đó! Khoảng quá khứ của phút giây e thẹn nép mình bên ô cửa lớp, những xúc cảm hồi hộp, rộn ràng mỗi bước ai qua cứ mãi là những ám ảnh không nguôi.

Cái thời mà cứ hở ra là đi dầm mưa của những anh chàng dường đang cố giấu kín cảm xúc riêng tư từ tầm mắt bao người.

Cái thời của những lá thư tay, đọc cho mòn nét chữ cũng không thể nào định nghĩa được nôn nao nỗi nhớ, xôn xao niềm vui và mang mang thương cảm. Cái thời nhiều mộng tưởng! Cái thời cứ thấy mình là ngọn sóng từ khơi xa, vỡ vụn rồi lại hồi sinh bao lần. Ơi! Cái thời biết bao thương và nhớ…..

Thuở ấy, với các nam thanh nữ tú đang tuổi trong trắng hồn nhiên khi chập chững bước vào đời, hành trang đi vào cuộc sống là những mối tình đẹp được biết từ trong sách vở, những mơ mộng, bâng khuâng thay đổi tùy theo tiết mùa, những bữa nắng lên, những ngày mưa tới. Những ý tưởng thả rong về phía các thành phố mà mình chưa đến, những vùng núi rừng sông biển mà mình chưa được viếng qua.

Câu chuyện thần tiên về một Công Chúa ngủ trong rừng bởi một lời nguyền vì ăn quả độc, nhiều năm chờ một Hoàng Tử đến trao nụ hôn đầu tiên để được giải nguyền, tạo nên một mối tình đẹp, dắt nhau vào cõi người ta, vẫn là tiền đề cho những mộng mơ. Rồi người đến. Những lời thiết tha, trìu mến làm ửng đỏ đôi má còn lạ lùng với phấn son, những bước chân rộn ràng, cuống quýt cho những lần hò hẹn, lòng đã thật mềm mà chẳng dám cầm tay. Những giận hờn vô cớ về một tia nhìn khác, những lo sợ ngớ ngẩn về một chiếc lá bay.

Rồi một ngày xa rời tuổi thanh xuân, tất cả đã ăn sâu vào tâm hồn để thành kỷ niệm. Mà kỷ niệm thì bao giờ cũng đẹp.

“…Cái thuở ban đầu lưu luyến ấy
Ngàn năm hồ dễ mấy ai quên … “
(Thế Lữ, Lời than thở của nàng Mỹ Thuật)

Cứ nhắc nhẩm hoài những câu thơ ấy, khi mỗi người lăn về mỗi phía khác của cuộc đời.

Ngày Lễ Tình Nhân! Ngày của hoa hồng và bánh ngọt, của yêu đương và tưởng vọng.
Không biết Thánh Valentine trong giây phút chịu nhục hình ném đá có mỉm cười mãn nguyện khi đã lấy máu và thân xác mình làm nên những bài ca xưng tụng tình yêu và cô gái mù lòa đã được tình yêu khai sáng kia có phải là hình ảnh chính mình với những ngày tháng gặm nhấm nỗi bất hạnh của cuộc đời?

Không lẽ đã cắn quả táo ấy! Không có lời nguyền của bà phù thủy ác độc nên không có giấc ngủ dài trong chiếc nôi mê tình mà đợi chờ nụ hôn thứ nhất. Lúc đã quá tỉnh táo để mang nỗi buồn của tình cảm riêng mình đi vào cuộc sống, đã quá tỉnh táo để nhận biết có thể những thiếu sót ngây thơ của mình ngày ấy đã góp phần làm cho tình yêu đầu đời không trọn vẹn. Tình nhân ơi! Có ai nhớ ai không? Một đoạn đời thơ mộng đã đi qua, một nuối tiếc của tình yêu làm vốn liếng để bắt đầu cho mối giao duyên!

Khi những cặp tình nhân trẻ đang xôn xao mua sắm tặng cho nhau những món quà trang trọng nhất của tình yêu ngoài kia, có ai trong căn phòng quạnh quẽ, ngắm một nụ hồng cho tình yêu đã mất? Có choàng thêm tấm khăn ấm vào thân thì vẫn nghe âm ỉ cái lạnh bên trong. Cái lạnh làm tim se thắt khi sống lại những phút giây đầm ấm, ngọt ngào. Bụi phấn thời gian đã làm cho mái đầu điểm bạc. Người đâu rồi? Có bao giờ nhớ đến?

Có ai ngồi lặng yên nghe đêm hấp hối, mùi thạch thảo hay mùi hương của những đóa hoa hồng len vào những khoảng trống cứ hẹp dần rồi vỡ ra toang hoác trong lòng.

Đối thoại đêm, đối thoại với chính mình. Nghe từng mảnh vỡ tìm nhau nhưng rồi cũng chẳng biết để làm gì. Hãy thêm một lần tri ân cuộc đời, thêm một lần tri ân nỗi buồn rầu khổ đau, và thêm một lần tri ân chính bản thân, ngỡ như mình được tan biến vào đêm vô hình dạng.

Có còn nhớ không những bức thư viết cho nhau, có khi là những câu chuyện trên trời dưới đất, có khi là những bí mật khó bày tỏ thành lời. Đến giờ chúng vẫn còn thơm mùi kỷ niệm, vẫn xếp gần nhau, chỉ có kẻ yêu nhau phải xa cách mỗi người một phương, chẳng biết có còn được gặp nhau không khi những vô thường đi qua và ghé lại đời mình.

“Nhớ người như thể lần cuối được nhớ
Thương người như thể kiếp trước mắc nợ
Nên cấu trái tim mình cho người, dẫu u mê…”

Có người một ngày bỏ phố, lang thang để đón cái nắng, cái gió và những cơn mưa mùa bất chợt, tưởng chừng như những cơn gió thoảng sẽ xô ngã và hoặc sẽ thổi mình mất hút khỏi cuộc đời. Có người chợt khóc, dù chẳng vì lý do gì cả. Có một cánh cửa sổ vừa đóng bên kia, và hàng thông vẫn như những mũi kim lặng lẽ khâu hư không dưới sườn đồi xa thẳm hoặc ra nhánh sông ấy để nghe tiếng trẻ nô đùa, để nhìn hàng lục bình nối đuôi nhau theo dòng trôi mãi miết, để nhìn loài chim bói cá tìm cái bóng của cuộc đời trên mặt nước và để nghe đời mình lặng lẽ trôi đi…

Có kẻ lại về với biển, đứng trước những con sóng bạc đầu khát bờ ngàn năm, để thấy mình bỗng dưng bé nhỏ trước mặt đại dương bao la, để thấy biển cũng có khi cô đơn, không một bóng thuyền lênh đênh qua lại, huống chi là con người. Trong cuộc sống đang ngày càng trở nên trống trải, bất chợt thấy mình mỏng manh tựa sóng, chẳng biết khi sóng qua rồi, mọi thứ có trở lại như xưa?

Có lúc lặng lẽ bước qua giáo đường, nghe một vài kỷ niệm khua khoảng trống tưởng đã ngủ vùi từ rất lâu. Tiếng chuông nhà thờ quên đổ, chỉ có tiếng cầu kinh năm xưa vọng lại, tha thiết đến dại khờ…Xoè tay đếm năm tháng qua đi. Ly café tràn mắt đỏ.

Thỉnh thoảng lại ngoái nhìn phía sau, như hôm nay, Ngày Tình Nhân gợi nhớ. Nơi có vốc nắng cuối ngày còn rực rỡ. Cuộc đời có như vốc nắng kia không chẳng biết. Chỉ thấy nắng vẫn vàng tươi mà tóc người một sớm mai nào đó thì đã bạc mái đầu. Rồi một lần tình cờ hạnh ngộ, bỗng thấy lòng trắng xoá niềm đau. Không dưng thấy cuộc đời mong manh quá đỗi…

Ngồi nhìn những tia nắng le lói hắt bên song, có loài chim đưa thư đang rỉa lông cho nhau trên những viên ngói loang màu thời gian, chợt thấy đời trôi qua rất nhẹ. Êm ru đời mình ngoài khung cửa. Đến màu xanh chiếc lá còn hữu hạn thì bận tâm làm gì được mất với hơn thua? Cứ lặng lẽ, bình tâm mà sống đúng, sống ngay thẳng, với những vui buồn riêng mình, mặc kệ cuộc người tô vẽ lên nhau.

“Tôi là ai mà còn ghi dấu lệ
Tôi là ai mà còn trần gian thế
Tôi là ai… là ai… là ai… mà yêu quá đời này.”
(Trịnh Công Sơn, Tôi ơi đừng tuyệt vọng)

Thời gian cứ lặng lẽ ghé ngang mỗi cuộc đời, mình không làm được gì nhiều nhưng lại quá nhiều những đổi thay

Đời ồn ả quá nên chỉ xin lặng lẽ, yên bình cảm nhận cuộc sống đang trôi qua từng ngày. Thế thôi đã đủ. Học cách cân bằng cuộc sống và cảm xúc. Đôi khi chợt nhận ra niềm vui đơn giản chỉ là trong căn phòng nhỏ có màu hoa mình yêu, có cuốn sách mình thích và mình được là chính mình. Buồn vui là xúc cảm của con người, cha mẹ cho hình hài và cuộc sống, xin chọn cách sống bình yên, lặng lẽ trả nghiệp cho đời, học cách bao dung cho người và cho chính mình.

Cảm ơn cuộc đời đã mang yêu thương đến bên tôi!

Mỹ Trí Tử
2017

Đã đóng bình luận.