Người dưng | Valentine lạnh | Viết cho ngày Valentine

Posted: 14/02/2017 in Thơ, Đặng Xuân Xuyến

Đặng Xuân Xuyến

thieu_nu_dap_xe_duong_lang

Người dưng

Đã mòn con mắt lá răm
Lời yêu còn ở ngã năm chửa về
Sập sùi sũng ướt triền đê
Khạo khờ mãi nhuộm câu thề người dưng

Hội làng thì đã lưng chừng
Người dưng ơi hỡi…
Người dưng
Chả về.

Hà Nội, ngày 09 tháng 02.2017

 

Valentine lạnh

Lăn phải
Lăn trái
Cái chăn!
Mày thật vô duyên
Cuộn tròn
mãi không đủ ấm.

Lật người
sang phải
Lật người
sang trái
Tại mày! Cái gối chẳng êm
Cả đêm
hại tao cả nghĩ.

Ờ nhỉ…
Lại valentine
Lẻ người
Lẻ chăn
Lẻ gối.

Hà Nội, ngày 14 tháng 02.2017

 

Viết cho ngày Valentine

Có lẽ xưa đường tu vụng dại
Vung vãi tình giờ nghẹn đắng chữ yêu
Ta nhìn người mà rậm rật bờ môi
Cứ da diết vòng tay tình chồng vợ.

Đêm rũ xuống. Ngằn ngặt niềm yêu đắng
Chăn gối đơn rệu rạo đêm trường
Ta rụt rè ngóng gió muôn phương
Mà ứa lệ. Mà bẽ bàng cay đắng…

Tình yêu ơi sao xa xỉ thế
Đến bao giờ thoát khỏi bến mê
Đến bao giờ hết rầu rĩ tái tê
Lại hối hả dệt mộng lành ân ái…

Ừ, đừng nói đạo người phải trái
Tình bán mua soi kỹ làm gì
Chót nhỡ nhàng phận hẩm duyên thiu
Thì cũng cố vê tròn chữ nghĩa.

Thôi, ta mặc lời người độc địa
Cố nín câm giữ biển lặng sóng ngầm
Ta gồng mình giữ chặt vẻ trầm ngâm
Chầm chậm bước giữ nhịp đời thật chậm.

San niềm vui gom vội niềm cay đắng
Ta cuộn mình sống hết kiếp nhân sinh.

Hà Nội, đêm, 14 tháng 02 năm 2016

Đặng Xuân Xuyến
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.