Người mang nặng chữ! | Vào đầu tháng ba dương lịch

Posted: 07/03/2017 in Thơ, Vương Ngọc Minh

Vương Ngọc Minh

 

Người mang nặng chữ!

chết mẹ
chưa bước được bước nào
lụi hụi gần tháng tư- hai mươi sáu chữ cái còn phơi
đêm
ngày

lũ con rồng
cháu tiên- văn đàn- đứng ngang tầm (dây kéo quần)
giục hãy nhấc chân
bước (ối- sao tôi cứ thấy đoàn người đi biểu tình
đoàn người đi đưa ma!)

mỗi giây trôi qua
còn chưa quyết- đã nghe (chúng!) hứa
hể bước một bước được dâng
tặng “chữ tình” cùng lúc một đời no cơm ấm cật

sự dâng
tặng/ đúng theo thói quen tộc việt
cho muôn loài

tôi ậm à
thề sẽ không phản đối chuyện biểu tình
nguyên do là chả đi đến đâu nữa
kể từ giờ chuyên hốt mây
vớt nắng (khỉ gió!) và

một khi đã bước
phải làm sao cho hai mươi sáu chữ
cái- x ài trong bất kì ngôn ngữ- xử dụng chữ la tinh
đều tỏ tươi tỉnh (thái độ dứt khoát/ bước theo sau!)

à- còn chuyện chúng để phơi đêm
ngày/ nọ nay
chẳng qua chưa thành câu (cú) nom
chữ nào chữ nấy thảy đều tỏ ác liệt/ xin bỏ qua

tôi sống đặng tới nay
vì có tình
với chữ (chứ không toi từ khuya!) thường
luôn làm vẻ bất hòa
nhưng rất kín đáo tôi đảo mắt tỏ ân cần
lo lắng
cho sự sống còn của chữ “khỏe vì nước”

tìm mây
tìm nắng (khỉ gió!)

cốt tìm bằng được
vì luôn nghĩ (a moment!)
nên luôn chỏ mõ hẳn ngoài cửa
từ đường

lúc nào cũng chực gọi “tháng tư.. đừng..” a
cơm đương chín tới “eat something!”
là tôi nhủ- tiếc gì tiếng chim có xao xác
tan vỡ

máu
ôi chao- khốn khó đến vậy
rồi tháng tư tất đến
tất biến mất/ đ êm
ở tôi vẫn còn những bỏng

rát (khuất mặt!)
còn bị lột truồng
bị côi cút giữa cuộc đời

kìa
bọn bắn tỉa chữ cái
mẫu tự la tinh (gang/ thép!)
chúng đặt ngón tay lên cò sung

ngắm

tôi bỗng đâm lo cho hộp sọ
những người biểu tình!
..

 

Vào đầu tháng ba dương lịch

gã duỗi dài chân (ruột đổ tháo
đặt một bên bậc thang
trước cửa chung cư
ngay góc đường số 7& market/ đó là tòa cao ốc
sở xã hội do liên bang quản lí!)

con bulldog
được con ana buộc
vào đuôi tóc
hất ngược ra sau

gã nom tợ con chim ưng già

ôi chao- khuôn mặt gã giống lá cờ vàng
ba sọc đỏ
nguyên vẹn và hết sức nhức nhối

hai mắt không đồng điệu
một con thô ráp (ưa riết róng
dạng mắt vua quang trung!)
một con với tia nhìn cực thấp (cho ta cảm tưởng

chỉ chực nhìn xoáy vào các lãnh cung!)

con ana đang trỏ cho gã thấy
những mê lộ (tiền của/ bọn low income)
dưới đáy của vỏ chai whisky

nước rượu còn chỉ chừng hai phần ba
gã đáp lại con ana bằng thứ từ ngữ
đậm đặc tính cách thị dân/ mồm thì lúc ngậm
lúc há ra (sự trống rỗng ở đó

người ta không cách nào có thể nhìn thấu gan ruột gã!)

bây giờ con bulldog sủa hệt nó nói lảm nhảm
và giọng vang xa
như thể kiểu hô hoán- sắp xảy án mạng

quả là con ana lo cho tánh mạng gã
chả khác lo
con bulldog có chửa (gã bảo con ana mày cứ mặc mẹ
nó đi!)

sự cố ở đây- khi còi hụ báo 12 giờ
mọi người từ tầng tầng của căn cao ốc
túa ra
hút thuốc (để hòng nhìn rõ ra
mỗi người mỗi phận/ phước!)
con ana ngửa cổ tu ừng ực
rượu whisky/ rát bỏng
(đấy là phước của nó!)

lật ngửa hai bàn chân con bulldog
gã nhẩm- đếm
số an sinh xã hội/ cứ cách con số con bulldog sủa
một tiếng to

thơ vốn dĩ im lặng
thằng security người gốc mễ tây cơ
nói oang oang “một ngày hết sức bận rộn
đa!”
..

Vương Ngọc Minh
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.