Ngắm lại mình một bóng mây trôi | Ba mươi năm về thăm quê nhà | Đi tìm lá diêu bông

Posted: 23/03/2017 in Thơ, Trần Vấn Lệ

Trần Vấn Lệ

Ngắm lại mình một bóng mây trôi

Bạn tôi vừa có chuyến thăm quê
Xa xứ bao năm một bữa về…
Đứng ngó Quê Hương như cái quán
Vĩa hè ngồi mãi hết đường đi!

Người chi chen chúc như bầy kiến
Xe cộ thôi thì như rác sông
Hai chữ môi trường nghe ngộ ngộ
Mồ hôi trên mặt, nắng trên lưng…

Bạn tôi không biết sao xoay sở
Cựa quậy hoài cái ghế nhựa thôi
Gọi chú xe ôm cùng tám chuyện
Coi như đi dạo khắp đường vui!

Bạn tôi chấp nhận đời dâu biển
Nhưng biển dâu sao cứ kéo dài?
Thường lệ ba mươi năm chấm dứt
Mà năm nay đã…bốn mươi hai!

Thời thế đổi đời, người đổi tính
Đất ông bà để bán ăn chơi…
Ăn chơi chưa thỏa thì ăn cướp
Trời nắng chang chang người trói người!

Thằng bé lên năm đi xếp dép
Cô chân dài ngồi xé quần jean
Một thành phố lạ như tranh vẽ
Một cõi đời chưa phải cõi Tiên!

Bạn tôi ngắm nghía bức tường vôi
Ngắm Bác Hồ trong tấm ảnh cười
Ngắm vỉa hè toàn cây với kiểng
Ngắm lại mình…một bóng mây trôi!

Ba mươi năm về thăm quê nhà

Ba mươi năm về thăm quê nhà, gặp lính xưa đứa nào cũng già, mười đứa hỏi đâu còn hai đứa (chắc còn nhiều hơn mà tại nó đi xa?).

Hỏi thăm bà con, buồn hơn nữa. Nhiều nấm mồ nhang khói lạnh tanh. Nhiều em cháu bây giờ lụm khụm, nhớ hồi nào tụi nhỏ loanh quanh…

Thăm cây đào, cây đào thành cội. Bốn hai năm cộng với lúc mới trồng, còn cái cội là may lắm đó…để mùa Xuân còn chút Xuân hồng…

Hỏi bạn bè ngày xưa trang lứa, hỏi anh em ngày xưa trạc mình…ai cũng chỉ: ở ngoài nghĩa địa, bốn mươi hai năm sống cũng làm thinh!

Nhờ đứa cháu đi mua chai rượu (cũng đâu chừng một lít không chừng). Nhờ tiếp nó đi mời hàng xóm, anh Ba Thu, anh Bốn Tiệp, anh Năm…

Cô em gái út nay là bà lão, lui cui làm gà bữa bún cà ri. Thằng em rễ lom khom phụ vợ, thỉnh thoảng nghe như tụi nó thầm thì…

Tiệc trùng phùng có mười người chẵn: vợ chồng em tôi, hai đứa cháu và tôi, thêm hai lính cũ và ba bạn láng giềng. Thằng cháu phải đi mua thêm bia hai kết Tiệc từ chiều, xôm tụ lúc trăng lên…

Trăng bữa đó là trăng mồng Bảy, nhớ bài thơ Hàn Mạc Tử, bèn ngâm. Đứa nào nghe cũng để đũa xuống: trăng cũng chia lìa chắc đau đớn lắm vầng trăng?

Đêm nay có một nửa trăng thôi
Một nửa trăng ai cắn vỡ rồi
Ta nhớ mình xa thương đứt ruột
Gió làm nên tội buổi chia phôi…

Anh Năm nghẹn ngào như muốn khóc: Bà xã tôi tội nghiệp lắm các anh à, giải phóng chưa lâu, bả đau không thuốc men, bả chết, nửa chừng Xuân như hạt mưa sa…

Bữa tiệc tàn ai về nhà nấy, tôi vào nhà nằm võng đong đưa. Em gái tôi rữa chén rữa bát, thằng em rễ tôi say quá ngáy khò khò…

Ba mươi năm về thăm quê nhà thấy như mình còn ở rất xa…Không có gì để cho ai cả, có ít tiền cho các cháu coi như quà…

*
Tôi dặn em tôi: Mai anh đi rất sớm. Cứ để anh đi…coi như anh chửa về. Thắp nhang giùm anh bàn thờ Ba Má, cảm ơn em bữa bún cà ri…

 

Đi tìm lá diêu bông

Chị hạ tấm liếp cửa
Chị đội nón lá
Chị đi ra đồng
Chị đi kiếm chiếc lá Diêu Bông.

Chiếc lá đó có, không?
Chị nhớ Ông Hoàng Cầm có bài thơ nói về chiếc lá đó.
Chị vạch từng bụi cỏ
Mà không thấy nó!

Nhiều buổi trưa nắng gió
Chị lang thang trên cánh đồng
Chị ước mơ mình có chồng
Chị ngó về phía sông…

Bờ bên kia bờ bên này mênh mông
Chị nghe buồn bát ngát
Gió luồn vào bờ tre gió hát
Chị nghẹn ngào nghe tưởng ca dao!

Chị nghe buồn nao nao
Tại sao lá Diêu Bông không có?
Hay không có lá nào là lá Diêu Bông?
Có nhiều người con gái đâu có chồng!

Chị đi ngược lại cánh đồng
Chị về lại nhà dựng lên tấm liếp
Chị đi ra sau nhà đốt lửa hong chiều
Không buổi chiều nào chị không nghe lạnh!

Khói chiều đặc quánh
Chị bưng mặt
Và khóc trong hai bàn tay
Chị nghĩ lá Diêu Bông không có trong đời này…

Trần Vấn Lệ
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.