Xích lô ơi! | Viết tặng em tôi

Posted: 23/03/2017 in Nguyễn Tam Phù Sa, Thơ

Nguyễn Tam Phù Sa

Xích lô ơi!

Không biết người phu xe đã đến từ đâu
Xích lô đạp có tự bao giờ
Chỉ biết mồ hôi nước mắt của họ cũng mặn
Như cha ra đồng lấm tấm nắng trưa
Như mẹ qua đò chòng chành gió bạt

Ngày càng nhiều phương tiện ra đời
Xích lô đạp vẫn ánh đỏ dưới màu trời thành phố
Giữa bề thế thủ đô
Người phu xe như hạt bụi chói loà
Búng giọt máu vào chuyến xe đêm
Để đứa con vượt qu a đại học
Trải áo rách xuống lề đường
Để cả nhà lành lặn

Những chuyến xe đêm lặng lẽ
chạy qua cuộc đời
Âm thầm đi qua đời nhau
Trong từng phút, từng giờ máu ta đang chảy
Trong mọi ngả đường âm âm nắng trút
Vẫn thèm có một cơn mưa

Mưa! Mưa!
Vì tất cả đều khát một lần ngoảnh lại
Gởi cái nhìn thân thiện xích lô ơi!

 

Viết tặng em tôi

Làm sao anh có thể vác sáo đứng giữa đường thổi ngược
nơi mẹ và chị sống nhờ vỉa hè bị giật mất nồi cơm
anh thương binh, trẻ cơ nhỡ bán vé số kiếm cơm
em bán máu đưa con vào viện

Làm sao anh có thể làm ngơ trước trận mưa gậy gộc
những đứa trẻ thất thần, chết sửng đứng nhìn cha
một bầy chó đưa tang người đàn bà tốt bụng
em cứ gầy trông đợi chuyến tàu xa

Làm sao anh có thể viết thơ tình lúc này
con bướm trắng đã bán sang hàng xóm
người nông dân đúc tượng bằng khổ đau tuyệt vọng
em muộn chồng vấp khúc ngoặt đau thương

Làm sao anh có thể nói vu vơ những điều vô nghĩa
lịch sử ứ buồn, gương mặt tiền nhân méo mó
hồn vía Sơn Trà đang kêu khóc phía Hải Vân
em mãi loay hoay trước bài toán khó

Làm sao anh có thể đi một ngày hết con đường của mẹ
cha vẫn ngồi bó rọ giữ đường biên
gió cứ thổi và lũ cuồng xói đồng xanh hóa biển
em yêu anh thương khó bó rau dền

Làm sao anh có thể cầm nhang lạy cát
người chết vì Hoàng Sa-Gạc Ma lại được phép lãng quên
từng lát cắt mỗi ngày đang rịn máu
em phân thân khâu vá mãi không lành

Làm sao? Biết làm sao nơi con đường tương lai mù mịt
Hai đứa mình tự cháy để soi nhau.

Sài Gòn 22.8.2015 – 20.3.2017

Nguyễn Tam Phù sa
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.