Đêm Sài-Gòn bây giờ | Nỗi buồn tháng 4 | Đà-Nẵng bốn-mươi-hai năm thầm hỏi

Posted: 10/04/2017 in Huy Uyên, Thơ

Huy Uyên

Đêm Sài-Gòn bây giờ

Quá-khứ và đêm Sài-Gòn thở dài
Những giọt nước mắt âm thầm đổ
Mới đó đã bốn-mươi-hai năm nhuộm đỏ
Ngậm tăm từng ngày .

Những mảnh đời xưa đã ngủ yên
Kể từ đêm tháng Tư từ biệt
Mưa chiều sân bay từng cơn da-diết
Vẫy tay vĩnh-biệt Sài-Gòn .

Thuyền lênh đênh và biển lặng thinh
Bỏ lại đất trời Sài-Gòn chết lặng
Chiếc lá cuối cùng rụng rơi đêm vắng
Bỏ lại cùng người đau đớn con tim .

Đạn giặc ghim sâu thân cha sục sôi
Em thơ ngây mắt chìm chảo lửa
Bầy người tranh nhau giằng xé
Cờ bay che khuất bầu trời .

Em có mơ chăng một ngày về
Bao năm làm thân trâu ngựa
Bao năm đắm chìm bão tố
Tháng Tư đày đọa vong nô .

Thôi em tuổi chúng ta đã già
Qua rồi ước mơ cháy bỏng
Cầm trong tay mối thù đã lớn
Đào mộ chôn ngày tháng dần qua .

Ai đứng bên đường nước mắt nghĩa-trang .

(4-2017)

 

Nỗi buồn tháng 4

Đóng cửa nỗi buồn tháng 4 trong tim
Bốn mươi hai năm xót đau Tổ-Quốc
Mới ngày nào lăn trào nước mắt
Sông suối quê-hương xiết chảy tuôn .

Mới tháng 4 năm 75
Mặt người bôi tro quỉ dữ
Đốt cháy quê làng xóm chợ
Đạn bom, mìn súng lọc lừa .

Bầu trời xám, cờ màu đỏ bay cao
Từ đây chôn triệu người miền Nam khốn khổ
Thây người biển đông chìm xác
Những thân còm đói ốm lầm than .

Bỏ lại nỗi buồn Việt-Nam
Lất lây biển rừng, đầu đường xó chợ
Triệu ngã ba, ngã tư đứng ngó
Linh-hồn mang vết sẹo suốt đời .

Đã câm nín ngày đó tháng 4
Ngửa mặt nhìn trời la thét
Quê hương ngập chìm cùng cực
Một bầy người đã hóa kiếp thây ma .

Tháng 4 không cửa không nhà
Ngọn đèn mù cạn dầu tăm tối
Trùng dương bao vây bốn lối
Thôi đâu trời thấy ánh sao sa .

Lặng thầm làm đám giỗ tháng 4
Lấp đầy nghĩa-trang trăm ngàn thây xác …

(tháng 4-1975/4-2017)

 

Đà-Nẵng bốn-mươi-hai năm thầm hỏi

Bỏ lại trái tim ở cầu sông Hàn
Gió thổi bập bùng 42 năm
Người đã đi không hề quay lại
Đứng cầm tay buồn xa xăm .

Gần lắm ơi mây Sơn-Trà Đà-Nẵng
Biết người nào có dễ gì quên
Nhìn sông có tâm sự buồn
Nhìn biển xót từng giọt mặn .

Ngày đi căm hờn cay-đắng
Nước mắt dấu vội sân ga
Tháng ngày máu người đã cạn
Ngũ-hành-sơn hiu-quạnh mối tình sầu .

Em có về thăm lại Vườn Hoa xưa
Ngày anh ba lô lên đường em tiễn
Ngã tư Trưng-Vương ngào nghẹn
Bốn-mươi-hai năm ngày đó đến giờ .

Cờ người bay cao xa tắp
Phố phường nằm chết xót xa
Mặt người đậm đen chiều nắng tắt
Ngậm ngùi những khuôn mặt thây ma !

Hết rồi những chuyến phà qua sông
Không còn ai cầm tay nghiêng nón
Cầu tàu thôi không người đưa đón
Chia hai con tim và một mối tình .

Hỏi Đà-Nẵng còn buồn còn đợi
Trăng xưa nghiêng chiếc bóng âm thầm
Em giữ cho tôi một trời tăm tối
Em mang cho tôi một thời lặng câm .

Hỏi Đà-Nẵng của em và tôi
Treo đời hai ta lên cây đứng ngó
Ai bắn vào tim để đời đem bỏ
Bốn mươi hai năm căm giận từng ngày .

Mùa ấy tháng ba phượng đỏ
Xuân chưa qua người đi hẳn không về
Đứng bên sông nghẹn lòng tiếc nhớ
Thù lòng rời bỏ xa quê .

Tóc xanh xưa đã bạc sớm mai
Dốc cầu Vồng nhớ lên cầu Đỏ
Tháng ngày ngập chìm gian khó
Lấp chôn từng đoạn đời ai !

Đà-Nẵng bốn-mươi-hai năm thầm hỏi
Mộng người một giấc mơ phai…

(3-2017)

Huy Uyên
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.