Thiệt nhớ vòng ôm | Về đâu…

Posted: 14/04/2017 in Thơ, Trần Huy Sao

Trần Huy Sao

Thiệt nhớ vòng ôm

hiên trăng ngồi ngó mây về núi
ngó tháng ba chờ gặp tháng tư
nỗi đau níu nỗi buồn dan díu
khiến kẻ tha hương nhuốm sật sừ

bốn-mươi-hai năm dài da diết
cứ tới tháng tư trở nhói đau
trái tim nhói buốt thời khánh
nỗi lòng đau thắt thuở bể dâu

buổi tôi về tìm em xóm cũ
ôm em đau nhói cạ xương đau
ngó trật thấy nhau lòng tê rũ
em cũng xương da khô héo xàu

may còn gặp lại mừng chi xiết
đâu màng hai đứa xương da khô
sát da nén dịu đau ly biệt
cạ xương cho thỏa nhói đợi chờ

từ đó hai mình vượt nương dâu
cay-đắng-ngọt-bùi em gánh gượng
cô giáo lưu dung từng phên giậu
vực tôi qua mổi chặng đoạn trường

tôi vẫn nhớ mà quên chi thấu
bát cơm xiếu mẫu ngày qua ngày
tình yêu em vẫn hoài cất giấu
lần lựa chia hồi đó tận nay

mấy mươi năm bương chải dòng trôi
quê xa giờ lạc tận quê nhà
cứ ngỡ quên rồi sao vẫn nhớ
vòng ôm đau thắt quặn xương da

tháng Tư buồn thiệt buồn hắt nhớ
ghé lời thơ đặng sớt buồn vơi
ghém thêm chút cảnh đời ngày đó
hồi xương da cạ nhói tình ơi !…..

 

Về đâu…

lâu lắm không về Cây số Bốn
xóm nghèo tưa rách mướp phận đời
chỗ hồi đó chôn nhau cắt rốn
phủi nghĩa tình chi lạ vậy trời !

giả đò quên hay là quên thiệt
tới nỗi chi lạc tận Đông Đoài
e chừng giờ đỏ da thắm thịt
hổ ngươi hồi cơm độn sắn khoai !

lạc chợ trôi sông từ dạo ấy
biền biệt ngàn xa dặm bể dâu
để người ở lại buồn xao xác
ngó vói trùng khơi sóng bạc đầu !

nói vậy là chạnh lòng ly xứ
nào ai nỡ bỏ rớt quê nhà
giàn su su cằn khô mùa cũ
xót lòng người ở kẻ đi xa !

làm sao quên nổi đọt rau lang
nồi luộc su su dầm muối ớt
mẻ cá cơm rang chan mắm mặn
nồi khoai độn sắn gọi là cơm !

gặp nhau chưa kịp chào đã hỏi
có chi ăn độn cho qua ngày
người hỏi chạnh buồn hơn người nói
vậy là ai buồn hơn ai đây !

lâu lắm không về Cây số Bốn
ngày nay đã lạc dấu hết rồi
người ở tình xưa dần cạn vốn
người đi đành bỏ vốn lẫn lời !

xóm quen giờ đã là xóm lạ
người tận phương đâu về chen nhau
đất trở mình đau khôn xiết ngạ
huống chi người không nhói nỗi đau !

về chi để xót đời thương hải
ra đường ngó lạ hoắc người xa
bốn phương tám hướng tìm không thấy
chút xíu tình chan mặn hồi xưa !

vậy thì về chỉ để thăm buồn
có còn gì nữa mà về thăm
bốn-mươi-hai năm dài sầu muộn
thà ở xa mà nhớ còn hơn !!!

Trần Huy Sao
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.