Vào quán gió trưa | Bài thơ tháng Tư | Bốn mươi ba năm

Posted: 08/05/2017 in Thơ, Trần Vấn Lệ

Trần Vấn Lệ

Vào quán gió trưa

Tôi vào quán cà phê, thấy bạn ngồi hiên gió. Tôi mua một ly nhỏ đến xin bạn chỗ ngồi. Bạn chào tôi và cười: Ngồi xuống đi, bàn trống. Hôm nay trời gió lộng, đường phố ít người đi. Chúng tôi không nói gì…bởi có gì đâu nói!

Ly cà phê nóng hổi rồi cũng nguội từ từ. Ly của bạn cạn chưa? Tôi nhìn thấy đã cạn. Tôi nghĩ bạn ngồi nán. Tôi nghĩ bạn chờ tôi. Nghĩ thôi, không mở lời. Chúng tôi cùng im lặng, nhìn ra đường, trời nắng. Nhìn ra đường, đường vắng. Ngày giữa tuần thênh thang…

Bạn gạc điếu thuốc tàn, đứng dậy: mình đi nhé. Tôi bắt tay bạn, nhẹ và gật đầu: anh đi…Bạn ra mở máy xe, bạn rồ máy, xe chạy. Rồi thì tôi hết thấy. Đường xa. Một ngã ba…Tôi còn lại, bao la mặt bàn và hiên gió. Ly cà phê còn nửa, tôi chờ ai hay chăng? Tôi bật lửa, bâng khuâng, một đám khói vừa quyện, bay lên như quyến luyến một người đi, đã đi…

Tôi hút thuốc, nhâm nhi ly cà phê trưa gió. Tôi nghĩ đến cổ độ, cây đa và con đò. Tôi nghĩ đến câu thơ bơ vơ rơi từng chữ. Tôi nghĩ người xa xứ ai làm thơ cũng buồn. Ngộ nhỉ, chữ Quê Hương xé hoài mà không rách. Tôi nhìn lên phía Bắc, mây mù, liệu mưa không? Trời, vẫn trời mênh mông, gió buổi trưa lồng lộng…

Rồi thì tôi cũng đứng, đứng dậy và đi thôi. Tôi mới nói tới trời, tôi nghe buồn ứa lệ. Tuổi đời tôi bóng xế, Quê Hương chừng nao về? Mẹ già và lũy tre, bây giờ đâu còn nữa…Bạn hồi nãy ngồi đó, bây giờ bạn cũng đâu? Con ngõ nào cũng sâu. Ngõ buồn càng thăm thẳm…

 

Bài thơ tháng Tư

Tháng Tư ôi tháng Tư buồn
Hoa soan đang nở đỏ vườn Ngoại tôi…
Cây cau vẫn hướng lên trời
…mà sao cúi xuống lệ người cứ sa?

Tháng Tư từ mắt của Cha,
Từ mi của Mẹ, nhòa nhòa nắng mưa
Không ai đợi, không ai chờ
Buồn tê tái dạ…không ngờ đổi thay!

Tháng Tư không chỉ một ngày
Mà muôn năm nhớ một-ngày-tháng-Tư!
Tháng Tư bỗng thiếu từ Dư
Bỗng dưng rách nát lá cờ đang bay!

Tháng Tư trăng khuyết không đầy
Muôn năm trăng khuyết không đầy, ôi trăng!
Em cầm hoài một chéo khăn
Thấm hai con mắt khi sông biển tràn…

Tháng Tư, tôi nói với nàng:
Chúng ta thôi chịu đôi đàng Bắc, Nam
Nàng hai môi đã tím bầm
Tôi hai tay nhẹ, hết cầm súng gươm!

Tháng Tư từ đó sông Tương
Lê thê chảy mãi về phương mặt trời.
Mỗi khi người bỗng nhớ người
Hai tay bưng mặt, khóc, cười, với ai?

Tháng Tư, một tháng mà dài
Bao nhiêu năm vẫn nằm ngoài ước mơ!
Tháng Tư, tôi một bài thơ
Gửi cho em đọc, bây giờ. Trời ơi!

 

Bốn mươi ba năm

Ly cà phê bốc khói. Quán cà phê nhiều người. Gặp nhau, tay bắt, cười. Không một lời vồn vã…

Hôm nay, ngày không lạ. Vẫn một ngày rất quen. Một ngày không thể quên. Là một ngày đáng nhớ!

Đường, dọc theo đường phố, cờ bay ôi cờ bay, ai nhỉ khéo đặt bày ngày hôm nay cờ xí?

Ai vô tình thế nhỉ, biết ngày cuối-tháng-Tư, biết ngày của Giã Từ ngậm ngùi và nuốt hận…

Nếu nói thì…cay đắng, Không nói thì…làm thinh. Mà…nói chi? Giật mình…Thơ Vũ Hoàng Chương, đó!

Lũ chúng ta lạc loài dăm bảy đứa bị Quê Hương ruồng bỏ giống nòi khinh!”. Trang nhất báo đăng hình cổng Dinh Độc Lập đổ…

Ai trái tim không vỡ ngày cuối tháng Tư không? Những con sáo qua sông, ôi một đường bay thằng!

Ly cà phê khói trắng. Một bầy chim hải âu bay bay tìm cù lao…Người, thả hồn bay lãng?

Ba Mươi Tháng Tư, Cách Mạng? Ba Mươi Tháng Tư, Đổi Đời? Mai, Một Tháng Năm tới rồi, bốn mươi ba năm Trời ạ!

Trần Vấn Lệ
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.