Em yêu đừng băng qua sông | Một ngày thứ bảy tháng năm | Ni cô

Posted: 11/05/2017 in Thơ, Vương Ngọc Minh

Vương Ngọc Minh


Nude in Yellow
Pierre Bonnard

Em yêu đừng băng qua sông

khi đàn bà nỉ non (vần vè
sẽ kéo dài bất tận!)
mỗi ngày đàn bà sập cửa sổ
(phấn
Son- rớt hết cả!)

đời tôi
từ biết đàn bà
thì lại hay nhìn lên bầu trời- lúc chờ đợi
lúc không
(tôi cho- làm thơ
làm- một hành động chờ
khác!)

hiện tại sống trong chung cư
sát downtown
đời sống chung cư có đối diện tiếng động
đối diện sống chết/ có khoảng cách
giữa người này người kia
giữa chó
với mèo

đối diện cửa sổ buồng tôi
buồng người đàn bà tuổi khoảng bốn mươi
nhỉnh hơn/ sống một mình
đi đâu trở về người đàn bà
thường cởi truồng kéo cửa sổ lên

cứ vậy- đi vòng quanh căn buồng
luôn luôn nơi tay khi thì cầm bọc “chip”
khi chai bia
khi ly rượu đỏ

bấy giờ tôi thường ngồi kề bên cửa sổ
dõi mắt phía chân trời
hôm nào thấy chim bay biết chim bay
hôm nào thấy mây tan
lập tức thở dài

hiện người đàn bà đã cởi truồng
đang đi vòng quanh căn buồng
như mọi hôm
đột nhiên người đàn bà đứng khựng
thò đầu khỏi cửa sổ

tôi thấy gió thực dữ tợn
thổi
tóc trên đầu người đàn bà tung
bay tán loạn

tiếng người đàn bà hô
vọng sang “buồn quá.. mày có muốn đâm
chém!” tôi nghe
chả hiểu sao bối rối đến độ
vục mặt liền vào đống chữ

trong đầu (!)
..

 

Một ngày thứ bảy tháng năm

thức dậy thấy hai chữ “giao thoa”
ngay mắt nở thành hoa đóa đóa
nhấc mặt mình rời khỏi đống chữ
các chữ “và” tức khắc tự xóa

viết hai chữ “giao thoa” lên tay
cột bọng đái bằng sợi dây thòng
từ đỉnh đầu dài xuống tới dái
giao thoa sổng cái hóa lật lọng

gập cong người mút ngón chân cái
nhìn xuống lòng còn hai chữ ấy
khuôn mặt bài thơ hệt mối lái
dẫn tôi theo vần vè bầy bầy

khung thơ đà bày sẵn trong đầu
bưng hai chữ “giao thoa” đặt vào
hẳn hoi một nồi khoai đang nấu
trên tiền đồ nắng trổ máu đào

xem ra ngữ cảnh sự lấn cấn
giữa tôi chỉ mỗi đàn bà hiểu
ở cục diện (một phía!) dặm phấn
thậm phi lí mỗi người mỗi kiểu

và thực ngớ ngẩn lũ kỉ niệm
chúng quấy rầy cốt để chứng nghiệm
sự đớn đau vật chất có thực
sống chỉ mục đích chờ khâm liệm

ưng hay không nên nhớ chết cả
không thể luận khi yên mồ mả
hư thực đấy một cục bộ nhảm
trời cao đất dày về mình ta

đời sống tôi nọ nay những tưởng

một cuộc đời hệt người đời thường
tuy nhiên bọn lương đống rộng họng
chúng cúi rạp phía rợp cờ phướn

cho nên đời tôi như đã nói
giờ đây chốc chốc há hốc mồm
từ kinh ngạc tới chuyện muốn ói
bằng độ dài từ trận gió nồm

đừng hô còn thể thống gì nữa
khi miệng thì ngậm sấp bạc giả
theo lịch vào ngày giờ mục rữa
chữ tôi bỏ lại chịu tróc nả

thời gian trong đầu thời gain tĩnh
không có nghĩa không có thời gian
nhiều là đằng khác có thể tính
mỗi khắc trôi mỗi chữ ra ràng

thề chết tới tôi chả luýnh quýnh!
..

 

Ni cô

hư không em đổ xuống mái đầu bạc
dưới vòm họng tôi ổ trứng hạc nở
các con cái lớn thành những hồng hạc
và mồ hôi vắt kêu nghe dễ sợ..

..
sư ông cực kì phóng dật
buổi trưa đấy
tôi vào nằm dưới cội tùng
đọc “tropic of cancer” của henry miller
ông sư tung hê hết các ước muốn bấy lâu
tôi giấu kín trong lòng

sư ông còn bảo tôi bỏ ngay bức vẽ
với nhan đặt trước “mùa xuân đen” thực ra
vẽ bức tranh ấy
tôi dựa trên cảnh sống chả điêu đứng chút nào
của chính sư cụ

trong khi còn đang nghĩ
sư ông không quên căn dặn tôi
hãy quán tưởng về thời đại trump
cùng một đoạn đời sư cụ đã sống
rất xa hoa
sôi động/ lắm lúc cũng có ẩn dụ- nhưng
không nhiều

và khá hàm xúc
vì cũng chỉ loanh quanh các cuộc biểu tình
xuống đường
chống chiến tranh việt nam

theo tự điển “tropic of cancer” là hạ chí tuyến
buổu trưa đấy khuôn mặt sư ông bóng lộn
dâm đãng

khiến tôi cứ ngờ ông sư say
mãi sao mới biết rượu không hề làm sư ông say
ông sư say thứ khác- sắc
tiền (danh vọng!)

còn nhớ tôi có nói “hôm nay ngày xui
chẳng còn đồng (cắc) trong thẻ nợ- sư ông
sư hiểu tôi nói gì chứ!” ông sư chả nói gì
cứ cười hinh hích

hốt dưng tôi nghe giọng cười sư ông
cực lạ lẫm
nửa như tiếng cú/ nửa như tiếng sài lang rít
lo mình biến mất cũng nên
tôi hỏi “sư
có biết vạt áo nâu sòng
ông đang mặc
đã đổi màu!”
..

Vương Ngọc Minh
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.