Quê bên kia. Em đang đâu? | Nói chung, | Em,

Posted: 24/05/2017 in Thơ, Vương Ngọc Minh

Vương Ngọc Minh


Quạ đen
Vương Ngọc Minh

Quê bên kia. Em đang đâu?

Ờ- có xuôi tay- ngay giờ
cũng nhủ “được!” còn hiện hữu
trưa nay bước qua cửa
sẽ đẩy (lập tức) cái cảm tưởng
khi nào các tường thành hà
nội/ kiên cố
cũng vây lấy đầu (cổ!) qua một phía

và mở lòng (sao cực khấp khởi!)
nói thành tiếng “tìm ý tình mới
xem sao
gì cũng thể cục sơn màu chứa chan
vẽ ra đời nào thiên đàng
nào địa ngục hoa (trái) ràng ái ân”

đấy
rồi tính ra sao- ra
thì liền một quạ đen ở đâu (!) sà xuống
đứng ngoài khung cửa sổ
ngửa cổ kêu

réo/ âm binh- ôi chao
tiếng của nó lạnh
tanh tưởi
tôi cứng đơ

Ý tưởng ngước nhìn trần buồng
nhưng lạ
hai mắt đang cố tìm sâu trong đầu
kiếm hai bàn chân (!)

sao rồi
biết chắc sẽ còn rơi vào giữa bối cảnh
thực/ ảo
phồn hoa bát nháo đời thường
bao giờ cũng đúng vào lúc quạ kêu- réo
âm binh
tiếng của nó vẫn lạnh
tanh tưởi

tôi thả lỏng người (sự cứng đơ
luôn khiến người ta làm các tình huống
từ bình thường hóa trầm trọng!)

hiện tại dẫu tối
sáng
(nhập nhòe!) thế nào chăng nữa
với tất cả những hữu hãn của nó
mở hộc vô thức tọng vô- thơ
tranh/ ảnh
tuyền bất cập từ đời sống tôi
..

quả tình mọi điều (tôi kham) không
thể khác hơn/ hòng sống còn
đời này- bản thân
có chả ra làm sao cả [tuy nhiên lúc cần
vận vét
thắt cà vạt
cốt thích hợp!] Vivian

thử nghĩ
trên đường/ đi- tôi bước hệt lũ chim cánh cụt
chả bao giờ đến đích đúng kỳ hạn
.. chẳng bao giờ!

đứng trước đống chữ “độc lập tự do
hạnh phúc..” đã tháo
rời
tôi lôi đồng cắc
mân mê (chuyền thoăn thoắt qua năm ngón tay!) đoạn
thẩy- hễ mặt hình- ém hơi thở
thề chả cục cựa nữa

còn mặt chữ
vào buồng tắm xả nước nóng đầy bồn
lột da- ngâm

đồng cắc tung lên
con quạ đen từ trong đầu tôi
phóng “vèo” chớp lấy
bay mất
âm của đôi cánh nó đập- nghe

khô khốc!
..

 

Nói chung,

bầu trời mới đó sáng hẳn
giấc này hay giấc nào
cũng chẳng tài nào ngủ thêm được
giở bản tin cũ của yahoo thấy còn bản tin
– căn nhà

(trùm xã hội đen al capone
từng ở
hồi thập niên 30- 40 thế kỉ trước!)
bán với giá $225. 000

(thèm..) đưa mắt nhìn
ôi
khói bốc nghi ngút từ miệng nồi cơm
giờ này chẳng
chút xét nét
đâu cơm với nước
cứ để mồm kêu “.. hừm

hừm..”

rõ chán
cứ có cảm giác- dường
bị điên hết
ngồi trước mặt màn hình laptop
người ta có thể làm tuyền chuyện ruồi bu
có thể không
tôi lại thấy tuyền ruồi bu mặt màn hình

hết chỉ
trỏ/ thì kêu trời ơi
đất hỡi (má mì!)

rời ra mặt màn hình laptop
đứng lật đầu qua trái
qua phải
sinh tình
móc cổ ho húng hắng/ lại
nghĩ không nên để bất kì ai
điên

thấy mình nhìn màn trời
– gớm
càng nhìn càng thấy mờ mờ
ảo ảo
(sự mờ mờ/ ảo ảo thảy đều có chủ ý nhá!)

hễ trên giường thường lệ tôi lăn
sát vách
xem như đấy góc khuất
chả trịnh trọng với ai
nằm- trầm ngâm
hết sức cẩn thận tôi vun
vén
một ý tưởng tối giản/ à há (!)
..
bữa sương lãng đãng lần

trong thơ sáu tám tuyền đò chở ma
ai lụy chín kiếp thì ra
chỗ nước siết lội ngang qua kiếp đời

bằng lời lẽ ấp ủ chân thực
cốt bày biện sao (god)
thấy rõ mối quan hệ giữa sống
chết/ với mọi người

với toàn bộ chữ trên đất
với tôi đấy chẳng khác mối quan hệ hàng ngang
và hàng dọc (.. phát đưa mắt ngó khắp lượt
đoạn
đút đầu vô thòng lọng/ tay vuốt ve mối gút

như thể
vuốt ve vòng hoa
vừa được thơ choàng quanh cổ!)
..

 

Em,

trước mắt phải kể
– tôi đang
để mặc cho chữ ăn
dần mình (bởi hồi sau đất cũng ăn
tất) và

còn một chuyện (là!)
kề hai bên thân tôi
tuyền
các khoảng trống (một khi
đã kề các khoảng trống
thì ý tứ) gì nữa chứ!

tôi cứ để mặc cho chữ vừa ăn
vừa kể
(tất tần tật) hết chuyện về cuộc đời
hiện nay
nào iphone/ internet/ chat
sang chuyện quá khứ (từ nguyễn du
ba trăm năm trước đến bây giờ

đa phần chuyện đời tư tôi!)
quái

khoảng trống không chút ngờ vực
miệng luôn mở (hệt mắt nhìn
của cóc
lắm lúc nom tợ mắt cá thồi lồi
chả lơ đãng/ chúng
chỉ chực nuốt chửng ta!)

em biết không? một ngày
(trong vòng chỉ một ngày)
tôi sống ra sao khi không có thơ?

nêu câu hỏi trên
– à há!
tôi đang dồn hết suy tư (tình cảm
nhất thời!) vào bụng dưới
với hàm răng cắn chặt
hai hốc mắt cắm hai bó nhang

mặc bám rát lưng tiếng gạo rang
nổ
tiếng lũ bồ hóng đeo gáy rên rĩ
cùng vô số các chữ (bị tôi giết
đời trước) giờ thành vong trân tráo đuổi theo
đòi tróc nả

tôi chạy (phải nói) hộc tốc/ bắt đầu
trên đường lớn
đoạn
băng ngang đường nhỏ
cho chí đường tắt- cốt tìm thơ

nhẹ hều vậy đấy
mà tôi sống (bở hơi) luôn mang tâm trạng
– đời tao
đừng hòng có ai cứu giải!
..

Vương Ngọc Minh
Nguồn: Tác giả gửi thơ và tranh

Đã đóng bình luận.