Lê Văn Hiếu
Những vì sao trên nền trời Di Linh
(Viết khi về thăm trại phong Di Linh)
Đi đâu cũng vòng về phía núi
Những đỉnh núi mát rợi
Tảng sáng là xuân, chiều thu, đêm đông
Đủ để trùm chăn, nuôi những giấc mộng
Ở đây,
Không còn rẻ rúng những phận người
Xa cách những phận người.
Những vết xước thời tiết
Những khối u của cây
Thì thầm chuyện.
Nó đã từng ăn máu, nuốt phải đám ruồi tởm lượm
Nó đã từng nghe tiếng rỉ rên, những âm thanh vô vọng
Tiếng sột soạt rã rời của lá
Những con mắt tối tăm
Những ngón tay ngón chân – rụng
Cái môi không lành nguyên
Cái mũi không lành nguyên
Trăng cũng về đây – gặm
Rừng gặm
Cả đám người cận kề
Rời xa – gặm
Những tấm thân trần truồng
Bất động
Giọt nước mắt bất động
Lay đến tận trời xanh
Chạm vào nguồn hy vọng
Chạm vào bước chân trần yêu thương
Chạm vào hạt mầm dấn thân
Chạm vào thiên sứ
Thiên sứ đóng khố băng rừng
Làm lành vết thương
Đưa về cõi sống
Trăm năm trước tối tăm âm u
Trăm năm sau ngập tràn ánh sáng
Ta thấy nhiều ngôi sao mọc giữa ban ngày
Trên nền trời Di Linh lấp lánh
Sao Cha Jean ươm tự trời tây
Sao Mơi Mậu khởi sinh từ đất bắc
Và nhiều ngôi sao dâng hiến khác…
Bạn núi
Tặng Bình
Lên núi
Đi tìm người bạn núi
Người cầm cây cọ quất lên nền trời
Vẽ khuôn mặt ngời rạng
Người búng những nốt trầm
Tạo hợp âm hạnh phúc
Ta thấy hai khuôn mặt sống đời
Ta thấy ba khuôn mặt sống đời
Ta thấy nhiều khuôn mặt sống đời…
Ta thấy bạn ta
Là viên đá trổ hoa
Từ một rễ cây
Là phiến đá
Kinh koang
Mang dáng hình tia chớp
Những du thuyền vượt trùng khơi
Những bầy đàn bầu bí
Những rễ cây ăn sâu
Những phiến đá ăn sâu
Và tình yêu ăn sâu
Để kịp trồi lên
Khuôn mặt bạn ta
Đỏ đỏ – đen đen
Tay cầm chiếc ly
Cụng vào ngực ta
Rồi khóc…
Lê Văn Hiếu
Nguồn: Tác giả gửi



















