Ngoài khơi sóng dồn

Posted: 21/06/2017 in Hồ Đình Nghiêm, Truyện Ngắn

Hồ Đình Nghiêm

Tôi ra đứng ngoài bao lơn. Mặt trời chưa lên, chừng như tôi ngủ chỉ giấc ngắn. Bao giờ đi xa, dù thời khắc hai nơi không sai biệt, chốn đến vẫn dành cho tôi những xáo trộn mà thức cùng nó là điều dễ thấy nhất.

Chỗ tôi thuê, một khách sạn khá lớn có năm tầng lầu xây sát bờ biển và từ bao lơn nghe rõ tiếng sóng xô đẩy vào bờ vang vọng mãi một điệp khúc rì rào. Chung tình, bất tận. Lấn át và lẻ loi. Chìm trong đó, thi thoảng vụt hiện tiếng kêu sắc nhọn của đôi ba loài chim biển vừa lướt qua. Năm giờ sáng chim cũng dấu mặt, tôi đứng với một bầu trời chưa thể gọi là rạng đông, với thuỷ triều đang lên cùng gió rít tiếng nhỏ khi thổi qua những vật cản.

Bốn chiếc ghế đặt ngoài bao lơn phòng bên cạnh có hơi run lên làm những tấm áo tắm in nhiều hoa lá phơi ở đó rung động. Bikini nữ giới cùng quần cụt của đàn ông sẽ bay qua tôi nếu gió tăng vận tốc. Mây xám cuối tầm nhìn, chúng luôn thay đổi hình khối khi di chuyển thấp trên mặt biển và chúng xác nhận tin dự báo thời tiết là đúng: Có mưa rào trong ngày. Cái TV đặt ở phòng khách cũng nhốn nháo cho hay, vé số Power Ball toàn nước Mỹ lô độc đắc kỳ này sẽ lên tới 435 triệu. Ban chiều tôi đã bỏ hai chục bạc để thử mua lấy phù du. Biết đâu được! Đó là câu nói của người bạn ở Tampa khi chở tôi đi ngao du sơn thuỷ rồi tấp vào một tiệm tạp hoá. Không rõ giá xăng chênh lệch vùng miền nhưng thấy ngay ra là thuốc lá ở chốn này bán giá rẻ phân nửa so với vùng tôi ở. Marlboro chỉ 5.45 một gói. Vậy mà hắn nói thôi hút vì không đủ tiền mua. Hắn không thích chết sớm, hắn chỉ thích làm triệu phú. Cách hắn vất xuống quầy tờ 100 đô bạc mới để mua lấy may rủi mới sướng con mắt, chẳng tiếc thương y như đó là tờ bạc giả. Một trăm đồng, giúp kẻ độc thân ở bên nhà cầm cự sống còn được bao lâu? May phước là hắn chẳng còn ai thân thích, tất cả đều dạt trôi sang đây và toàn gia, già trẻ lớn bé đều hăm hở tin tới điều diệu kỳ sẽ tới vào thứ bảy này. Người ta biết làm gì với 435 triệu? Mark Zuckerberg cha đẻ ra Facebook tiền nhiều như lá mùa thu mà ăn vận áo quần lùi xùi và chạy chiếc Volkswagen dung dị chắc không phải là gương sáng cho mình? Bỏ tiền ra để xây một cái lâu đài hoành tráng trên cát? Nhức đầu chứ không đùa đâu nhé. Lòng dạ rối như tơ vò. Có thể đứng tim mà chết. Nghe tôi bảo thế, hắn nói: Chuyện nhỏ! Trước tiên là vui vì hoàng thiên hữu nhãn cái đã, mọi thứ khác từ từ tính sau. Nhưng điều cần thanh thoả là ông nên chuyển dịch cái mông cà chớn của ông sang đây.

Ông trời không có mắt. Tôi chưa hề trúng số nhưng cũng tính được một cách thay đổi cảnh quang. Chọn không khí trong lành, bốn mươi năm chưa thấy lại biển để giờ đây phanh ngực đứng hít mùi muối mặn trong gió ẩm từ vịnh Mexico lùa vào. Người bạn đùa, đó là thứ vitamin sea. Cam Florida ngọt, nhiều vitamin C, chuyện đó chẳng mấy hệ trọng bằng cách ngâm thân trong biển cả. Cảm được cát lún dưới chân trần và ngực được sóng luân phiên mát-xa. Bơi đi, dang tay dạng chân vùng vẫy giữa mênh mông cho bõ những ngày cơ cực co ro đi dưới tuyết lạnh. Hê-lô. Chào. Nước ấm quá nhỉ? Phải. Thích không? Thích. Hình như ông ở 302? Đúng vậy. Tôi ở căn 303, xem như láng giềng. Một gã da trắng như thằn lằn, trơn láng như bụng cá mập lân la lại gần. Nước làm cái quần cụt hắn mặc phồng lên tựa một cái phao. Tôi vẫn thấy cái phao bé cỏn con ấy phơi ở lưng ghế nhưng chưa nhìn ra kẻ sở hữu chiếc áo tắm hai mảnh luôn rung động ngoài bao lơn. Chưa thấy qua nhưng vẫn hồ đồ tin là cô ta hẳn còn trẻ, và khi người ta trẻ người ta có một thể hình đáng gọi là bắt mắt. Hắn hỏi tôi có biết chơi bóng chuyền không? Tôi lắc đầu khi nhìn lên bờ cát có người đang cố vẽ ra một hình chữ nhật bao bọc cân phân giữa cái lưới ngăn chia địa phận đã treo sẵn. Ở bãi biển không thể mọc lên sân quần vợt, tôi chỉ biết chơi môn đó và sở trường cú revers. Lộn xộn tao vụt trái cho mà chết. Tôi không mấy cao và những đứa thấp bé thường không có mặt trong đội hình môn volleyball. Thước tấc khiêm nhường thì luôn thiệt thòi, ngay cả đá banh, khi hưởng được quả phạt góc làm sao hắn nhảy lên đội đầu cho bóng lọt vào khung thành đối phương được. Hơi bị lỗ!

Chuông điện thoại réo lên. Tôi chở mụ vợ đi làm rồi ghé khuân ông tìm chốn lao xao. Hắn đã thuộc năm số mật mã để mở cánh cửa từ chỗ đậu xe để vào thang máy. Hắn sẽ chào người dọn vệ sinh di dân thích nói tiếng Tây Ban Nha, người sẵn lòng cho bọn tôi mượn dụng cụ câu cá và ông ta tự hào rằng chưa bao giờ phải nhọc thân đi tới chợ búa mua hải sản. Biển cả nuôi ông qua biết bao mùa và chúng tôi ngó tới ông với ánh mắt thương hại, ông làm gì với số tiền công trả sức lao động? Cần kiệm, tích tiểu thành đại để mai này nó trở thành một đống giấy vụn. Cómo estás? Muy bien. Y tú? Gracias. Que tangas un buen día. Tôi từng nghe lời chào hỏi qua về giữa hai kẻ di dân. Người lao công đưa một ngón cái lên, khá khen cho thằng da vàng nói được tiếng Xì. Bảo hắn da vàng thì hơi bị oan, giờ đây da dẻ hắn đen hơn những kẻ từ Cuba trôi dạt tới Miami. Cùng tiểu bang nhưng Miami được Đại Tây Dương vỗ về trong khi chốn này lại được sóng nước vịnh Mễ Tây Cơ mơn trớn, nhưng độ mặn của muối thì thuỷ chung không sai lệch, phân chất đem ra so sánh với nước mắt người Việt thì chưa biết dung dịch nào đắng chát hơn. Giọt nước mắt của dân Giao Chỉ thì nặng không cách gì cân được. Thất thoát, lăn đổ xuống có thể khiến lòng nghe muối xát, đứt ruột tựa gặp chất cường toan. Con rồng cháu tiên tuồng chưa thực sự biết hân hoan hưởng trọn niềm vui. Chơi vé số có là một cách cá cược, cãi mệnh trời?

Hắn cho xe chạy chậm bên hông quán Starbucks thò đầu nói vào một cột trụ vô tri, tao mua hai cốc cà phê đá mang đi. Hắn bỏ thuốc đã lâu nhưng hút với tôi “cho có bạn”, phì phà. Hãy đến chùa thắp cho vị huynh trưởng một cây nhang. Huynh trưởng từng bảo bọc tôi những ngày còn thơ, ông đi diện H.O, cấp bậc cuối là Trung Tá, chiến y luôn bạc màu gió chướng suốt vùng Một chiến thuật để sang St- Petersburg sống thầm lặng như một kiếm sĩ mất đại đao. Ông không ra biển câu cá, ông vào đồi cao săn lùng hoa và tàn cuộc, ông đành thu bé người trong một cái bình ký gửi khiêm nhường trong gian phòng ám tối của chùa. Chùa chốn đây có trồng phượng vỹ, loài hoa mà hơn bốn mươi năm tôi chưa thấy lại, y hệt thứ màu đỏ mãi đi liền với sân trường, với ve sầu và với những mùa hè đa phần là đỏ lửa. Hoa phượng sum suê nở bông trong sân chùa, chốn tôn nghiêm làm mặt mày nó xem chừng hơi bị buồn, thôi khoe sắc. Lạ một điều, những giống cây lưu niên như nhãn, xoài mang trồng đất này đều sớm ra quả ngọt. Chừng ba bốn năm đã thu nhặt được thành quả. Nhiều, ăn không hết, thừa mứa, vất bỏ trong khi bên chốn tôi ở ngoài chợ hét giá tới cao xanh. Đất lành chim đậu, cây cối đồ rằng cũng xin vác mạng cắm dùi mọc rễ phương này cho ấm thân, cho bá tánh hưởng được hoa thơm quả ngọt, cho trẻ lên ba học bài vỡ lòng: Ăn quả nhớ kẻ trồng cây.

Tôi vào đứng nhìn lên một nhân ảnh thật buồn lộng kiếng với những hồi ức chợt vẹt. Tôi thắp nhang, cúi đầu, nhớ mơ hồ câu thơ của Hoài Khanh:

“Mai kia đốm lửa tan rồi
Về trong gió bụi nhớ thời vong lưu”.

Thượng cấp của huynh trưởng là ông tư lệnh đáng quý đã về với gió bụi, hồn lưu vong gửi trên đỉnh đèo Hải Vân tan nát mây bay. Trung Tá thuộc hạ quan niệm giản dị, chết là hết, vùi dập chốn nào cũng vậy và chắc ông chẳng thèm ngó tôi vừa vượt ngàn trùng đến cúi đầu tưởng niệm ông. Người còn giữ đầu đạn AK-47 cắm vào mông sau khi xuyên phá những vật cản phía sau chiếc Jeep A2. Bác sĩ ở quân y viện Duy Tân bảo, giữ làm kỷ niệm chứ lấy ra làm gì, nó vô hại. Một ngày kia da thịt sẽ tự động đẩy nó lòi ra. Viên đạn thù vẫn “ấm đít” khi ông đi vào lò thiêu, lửa nung đốt cháy tất tần tật thành tro than sá gì kỷ niệm! Làm chủ 435 triệu tiền US, mang ra chơi xì phé gặp thùng pha sảnh, suốt và đồng hoa thì cũng xuôi tay với địch thủ thần chết. Khi gặp mặt nó chia bài thì chỉ biết duy một nước: Cung kính không bằng phụng mạng. Thua ai thì oán hận chứ bó tay trước gã cầm lưỡi hái thì ô kê. Trăn trối làm gì cho nhọc sức, ba mươi sáu kế ra đi thanh thản là thượng sách.

Ra khỏi chùa trời mưa lai rai. Nói tội trời chứ có nhiều ngôi chùa là nơi phát sanh hỷ tín để thiện nam tín nữ có cặp nên duyên vợ chồng. Muốn nhận ơn mưa móc tiên quyết là kẻ ấy phải mang âm mưu đi tìm một nửa, nhặt cánh hoa rụng trước sân chùa thì phải khéo tu. Ngày nay chẳng ai còn nhớ chuyện tình Lan và Điệp. Tôi sẽ trú thân trong chùa dài lâu chừng nào tôi bị diêm vương điểm danh, hô to: Mày vừa trúng lô độc đắc! Tìm một tấm ảnh mặt nghiêm và buồn dựng đặt cho vàng vọt cùng khói nhang. Nhúm tro ai bỏ chùa này, A di đà Phật từ rày chôn tên. Còn những ai mình nên ghé thăm? Tôi hỏi. Hắn lái xe vun vút giữa mưa cuồng mù lối, thăm kẻ thác rồi thì dễ chứ tim người còn đập thì phải hỏi xem họ có quỡn không đặng ôn nhớ chuyện xưa. Đợi dò xong tấm vé số mới tính được, áo gấm về làng khác hẳn với thằng xơ xác mới vượt biên qua. Ô-kê, không phải thõng tay vào chợ là phương ngôn sáng giá của mọi thời đại. Ngay cả anh em cùng cha sinh mẹ đẻ cũng khi rẻ nhau, tham phú phụ bần. Hắn kể ra một vài gia cảnh ngược ngạo đến khó tin trong cộng đồng người Việt rồi kết thúc bằng dấu chấm than: Mỗi gia đình đều chứa một bi kịch. Học thức bi kịch kiểu học thức. Vô học bi kịch kiểu vô học. Thảy ngậm đắng nuốt cay. Tôi đùa, hài kịch là gì? Là tôi trúng số mà phải nhờ ông đi lãnh tiền. Bu sịt, mày bên xứ lạnh sao vác xác qua nhận đô la chúng tao? Giấy đăng ký thường trú đâu? Sổ hộ khẩu đâu? Giấy chứng minh nhân dân đâu? Phải công dân xứ cờ huê và dứt khoát phải ở tiểu bang ngập đầy nắng này mới mơ tưởng ôm được tiền trên trời rớt xuống, you know? Đâu phải 435 triệu tiền ông Hồ vàng mã? Đun mỏi tay không sôi được ấm nước!

Trời ửng nắng khi hắn chở tôi về lại khách sạn, hắn đã tính giờ sát nút để kịp đi đón mụ vợ tan tầm ở hãng sản xuất phụ kiện điện tử dành cho quân đội. Khi lao động bả mặc bộ áo quần bảo hộ trông như một nữ phi hành gia thực tập chuyến bay vào vũ trụ. Ở đây có Cap Kennedy vẫn thường dựng sẵn giàn phóng với tên lửa các thứ. Vợ chồng hắn khắng khít thuận thảo, một cặp đôi hoàn hảo tựa bệ phóng giao duyên cùng phi thuyền và điều đáng ngợi ca là chưa bao giờ bị lửa phỏng thân làm cuộc xúi dục tách rời nhau ra. Bu như sam, từ chối những cuộc đi xa mạo hiểm. Khám phá những vùng miền xa lạ làm gì cho sập giàn, cho thiêu huỷ hạnh phúc. Châm ngôn của vợ chồng hắn rất giản dị, không đứng núi này trông núi nọ. Nếu tôi là thành viên của đội ngũ NASA tôi sẽ xem vợ chồng hắn như một thứ điều lệ ngoại hạng để học lấy.

Gã đảm trách phần việc thu dọn vệ sinh trong khách sạn đang đứng hoa tay múa chân với một người đàn ông tóc xám, mặt khắc khổ. Bãi biển trông thưa người và thay vì bơi lội nghịch đùa với sóng nước, những kẻ đi nghỉ hè tụm năm tụm ba ở bãi đậu xe hoặc đứng lố nhố ngoài các bao lơn xớn xác ngó xuống vuông cát từng bị nhiều bàn chân dẫm lên, loạn dấu. Người đàn ông dáng cao gầy từ bỏ nhân viên vệ sinh để tiến gần bên tôi. Một con cò khác thường với đôi mắt tinh ranh của loài chim bói cá. Bạn thuê ngụ ở khách sạn này? Giọng trầm đục khó nghe, vả lại tôi cũng chẳng mấy giỏi tiếng Anh, tôi ở nước láng giềng, phía trên cao và chỗ tôi ở họ luôn sử dụng tiếng Pháp. Tôi nói yes. Bạn đến đây đã lâu chưa? Ý tôi muốn hỏi bạn ngụ trong khách sạn từ hôm nào? Có thể do kinh nghiệm của một người quen tra hỏi, lần này ông nói chậm rãi cốt cho tôi dễ thông hiểu. Tôi ở đã được bốn ngày. Chỉ tay về chỗ đứng của gã làm vệ sinh, ông mặc bộ đồ đen tiếp tục hỏi: Theo như ông Lucas cho biết, có phải bạn thuê phòng 302? Đúng vậy. Tôi làm cảnh sát ở khu vực hai thuộc địa hạt St- Petersburg. Ông ta tự giới thiệu khi lấy trong túi áo ra cuốn sổ tay. Bạn có quen biết, có chuyện trò với những người thuê ở căn 303 không? Tôi cố nhớ lại khuôn mặt thằng đàn ông tắm biển đứng gần. Tôi chẳng biết họ, tôi nói, chỉ một lần gặp anh thanh niên hỏi tôi có thích chơi bóng chuyền không, anh ta bảo là thuê ở phòng 303. Chỉ có vậy. Rồi bạn có tham gia trò chơi ấy không? Không, tôi từ chối vì tôi chẳng hứng thú môn đó, thêm nữa tôi cả thẹn trước đám đông xa lạ. Ngoài anh chàng đó ra bạn biết thêm những ai? Không biết ai khác, một vài lần tôi nghe tiếng cười đùa từ bên đó vẳng qua, tôi nghĩ là một hai phụ nữ cùng ăn ngủ sinh hoạt chung với anh ta. Cám ơn bạn. Người đàn ông mặt mang nhiều nếp nhăn bắt tay tôi. Bạn người Việt phải không? Bố tôi từng tham chiến ở ‘Nam, người đồng minh thuỷ quân lục chiến đóng ở Đà Nẵng hơn hai năm. Tôi muốn ồ lên, khoe rằng tuổi thơ tôi sinh sống ở thành phố biển ấy. Tôi ngó vào nét khắc khổ chừng bao phủ người ông, rụt rè hỏi: Tôi có thể biết chuyện gì đã xẩy ra? Ờ, một cô gái chết hơi bất thường. Cô ấy thuê ở 303. Ông quay lưng, đi nhanh ra bờ biển, nơi có tổ đặc nhiệm khom lưng cúi mặt xuống cát tìm bới những vật họ nghĩ là chứng tích bị phi tang. Bộ áo tắm hai mảnh bé tẻo teo với sắc màu phát quang phơi trên ghế lại hiện ra trong trí tôi. Có phải cô diện lấy nó trước khi hồn lìa khỏi xác?

Không biết có nên trở lên phòng giờ này? Tần ngần không lâu thì gã Lucas đến bên. Bộ áo quần liền nhau màu xanh đậm, sau túi lòi cái vuông khăn trắng nhét cẩu thả và túi kia là cặp găng cao su màu vàng chanh. Hoang mang còn đọng trên gương mặt luôn rám nắng biển. Hola, kể cho tôi nghe đi. Gã kéo tôi ra đứng dưới bóng im một loài cây tựa như dừa, mập lùn nhưng không ra trái. Mát vì nắng chẳng rọi vào và vì gió có lúc nghe vi vu. Cả hai thắp thuốc hút, tôi nghe Lucas kể: Bạn biết đó, giờ làm việc của tôi bắt đầu từ bảy rưỡi. Trước đó hơn tiếng tôi còn cắm chân vào biển để câu cá. Ở đây luôn có chiếc xe đi làm sạch bờ bãi và người lái xe đã phát hiện một thi thể. Hắn gọi cảnh sát, tôi thu dọn đồ nghề để đứng đây sớm hơn thường nhật. Nạn nhân mặc bikini nhưng không phải chết đuối, người ta nghi kẻ thủ ác muốn tạo hiện trường giả. Giết khoảng một giờ sáng rồi đợi khi vắng lặng ôm xác ra quăng ngoài này. Những khách thuê trong khách sạn không được phép đi xa khi mà cảnh sát chưa kết thúc cuộc điều tra.

Tôi thuật chuyện cho người bạn nghe. Hắn đang ở trong chợ Á Đông phụ vợ mua các thứ để chuẩn bị lao vào bếp nấu cho “bạn hiền” ăn. Trước 75 hắn làm trong ban 2, được qua nhiều khoá thụ huấn để sau cùng chuyển về công tác ở văn phòng đặc vụ tình báo. Không FBI thì cũng CIA, hắn hay đùa thế. Khi nghe tôi kể trong điện thoại, hắn nói: Có thể là bang Florida đã trúng lô độc đắc 435 triệu. Có thể tân triệu phú là những đứa thuê ở phòng 303. Hãy bắt lấy thằng thanh niên ấy ngay. Vì tình và vì tiền, một án mạng rất chi là cổ điển. Tin tao đi, và như thế bọn mình vẫn trường kỳ nuôi hy vọng, mơ về ngày mai huy hoàng đổi lốt làm đại gia.

Bạn tôi đoán đúng mọi thứ, cái mà hắn nói sai là người ẳm 435 triệu ở bang California. Tên ngụ ở phòng 303 toa rập với bạn gái để giết tình nhân lỡ mang thai ba tháng. Người mẹ trẻ bất hạnh cũng trúng 6 số nhưng là loại vé số khác, lô độc đắc chỉ có nửa triệu. Người ta biết làm gì với 500 ngàn? Trước tiên hãy cướp của giết người đã, lọt thì ăn không lọt thì đền. Tình người có khi dã man hơn thú vật. Tôi nhớ con chó tôi nuôi, tôi hứa là đi chơi chỉ một tuần khi nhờ người bạn bên ấy chăm sóc hộ con Lu. Ở cửa hàng Duty free tôi đã mua sẵn cho nó chiếc áo nhỏ nhắn có vẽ bản đồ toàn bang Florida để lưu niệm. Hẳn nó đang quay quắt nhớ trông tôi từng đêm thiếu vắng tiếng huýt gió như lời tâm sự chỉ nó thấu hiểu. Cả hai từng đi dạo ngoài công viên, tin cậy lẫn nhau tới độ chẳng cần một sợi dây vướng víu. Con Lu mang đầy lòng hy sinh, nếu cô gái vận hên trúng số nửa triệu nuôi được nó, Lu sẽ đem thân ra bảo vệ để không một ai có thể hãm hại cô.

Hai vợ chồng người bạn đón tôi về ở chung nhà họ ngày cuối, đãi ăn một bữa thịnh soạn. Nhà ở xa biển, đêm hết nghe tiếng sóng thì thầm tuy vậy giữa khuya thính giác tôi thu nhận chuỗi âm thanh gần như một van lơn tức tưởi. Mơ hồ lời cầu xin thê thiết của kẻ biết mình sắp chết. Tôi là một thuyền nhân, biển với tôi, trước sau là một ám ảnh, nơi chôn vùi bao linh hồn lạc lối. Người ta từng chết cho tự do và đã có trường hợp chết vì tình và tiền. Người bạn từng cười ngất khi nghe tôi muốn về khách sạn, ra bãi vắng thắp cho “người dưng” ba cây nhang trong khi cô vợ nhỏ nhẹ: Cũng là việc đáng làm! Tui sẽ ra vườn ngắt theo một chùm bông trắng. Bạn tôi cười, mày nhớ lâm râm khẩn cầu cô ấy phù hộ xin cho một lần được trúng số.

Hồ Đình Nghiêm
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.