Lãng đãng heo may | Quê người

Posted: 05/07/2017 in Nguyễn An Bình, Thơ

Nguyễn An Bình

Lãng đãng heo may

Sài gòn nào có mùa thu đâu em
Tháng chín chỉ lay phay gió heo may vừa chớm
Trên tàng lá me non biêng biếc xanh buổi sớm
Cũng đủ làm lao xao khúc hát giao mùa.

Em xuân thì – thuở ấy đẹp tựa nắng trưa
Vàng óng ả trải trên bờ vai thon nhỏ
Quay theo vòng bánh xe nhẩn nha thương nhớ
Ngày khai trường tìm đã vắng một người quen.

Chỉ trơ lại góc phố xưa ngơ ngác – chiếc cột đèn
Không biết ai còn nhớ con đường mang tên cũ
Và hơn thế có một cái tên trường nữ
Gia Long một thời tìm đâu áo em bay.

Đời trôi theo vòng xe đạp vẫn quay vẫn quay
Bầy chim sẻ ngày nào chắc đã bay đi mất
Nhành phong lan mướt xanh trên cây dầu cao ngất
Đã tàn chưa khi năm tháng đã xa mù.

Con phố nầy xưa em đã từng đi qua
Buổi sáng mù sương manh nha những ngày trốn học
Chỉ còn lại gốc bàng già nghẹn ngào đứng khóc
Dưới chân em xao xác chiếc lá đỏ cuối mùa.

Tôi cũng đã từng đợi em dưới những cơn mưa
Tìm đôi mắt tình nhân một thời giờ xa lắc
Thì ra chia ly bao giờ cũng làm tim ta đau ngất
Nên Sài gòn nào có mùa thu để ta đợi ta chờ.

 

Quê người

Nắng rải chiều lên sông
Chiếc lá vô tình rơi trên vai sóng
Lăn tăn nghe tiếng cười reo vui vỡ vụn
Cò giật mình chớp cánh bay đi
Về thôi ngày sắp tàn
Chỉ còn tôi mải mê đứng đợi
Chờ hoàng hôn gọi vọng lại tên mình
Giữa khoảng không xa ngái
Mênh mông vô định.

Tôi xa người mưa hãy còn xanh
Mảnh trăng cong oằn treo sợi nhớ
Bật thành âm thanh sắc nhọn
Cơn mơ hóa thành tia chớp âm hồn
Tiền kiếp trôi biền biệt
Tóc tơ đâu thành duyên nợ
Nên lỗi hẹn trầu cau
Cho vôi nồng phai hương lửa
Cội rễ nhạt nhòa trong cơn mê chiều
Mang niềm đau xa xứ
Cố hương đâu chỉ là một tiếng gọi
Sao lòng âm âm suốt cả phận người.
.
Người xa tôi nắng vàng cuối ngỏ
Chùm thạch thảo nhà ai không còn tím ngát
Hoa diên vĩ mõi mòn hương sắc
Sông quê chưa một lần quay về
Gương mặt nhòe không còn thấy bóng
Mùa thu chắc gì cúc tần lại nở
Con đường đột nhiên hửng nắng
Không thể xua tan sương khói quẩn quanh
Ám cả một đời cô quạnh
Thèm úp mặt vào bức tường vôi vữa
Đã xanh rêu niềm hạnh phúc bao giờ
Biết ai còn nhớ.

Em và tôi hai con chim lẻ bạn
Bay đi tìm một nửa đời nhau
Mơ khu vườn địa đàng nhiều hoa thơm cỏ lạ
Trái cấm ngọt ngào hương vị
Ô cửa mở toang bao điều bất hạnh
Dòng sông thành ngã rẻ
Rối lòng nhau những lúc muốn tìm về
Quê người thành một phần xương thịt
Xóa từng ký ức cố hương.

14/04/2017

Nguyễn An Bình
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.