Đường mây xanh cuộc lữ

Posted: 12/07/2017 in Mặc Phương Tử, Thơ

Mặc Phương Tử
Tặng anh Huỳnh Hồng Quân

Tôi nghe anh kể chuyện đời anh
Vó ngựa đòi phen dậy sóng thành
Dù đã một thời cao mộng ước
Lòng còn vời vợi dưới trời xanh.

Nát lệ, đã đành cuộc bể dâu
Nỗi niềm thế sự đến ngàn sau
Dù mai sau nữa, lòng ta vẫn…
Theo bước thời gian, cứ ngẫng đầu !

Tôi cũng bao phen vầy gió bụi
ngược xuôi, thành bại… thế nhân ơi !
Nhưng bờ chiến tuyến trong tâm tưởng
Giữ vẹn lòng son với cuộc đời.

Dẫu biết hôm qua nỗi buồn kiếm khách
Máu lệ bao mùa đổ xuống quê hương
Đâu nhân nghĩa, đâu rạch ròi ác quỷ !?
Non nước ngàn năm, từng khúc đoạn tang thương.

Đời ta cũng một thời nơi quê mẹ
Mấy buồn vui, áo mẹ bạc vai gầy
Lòng cõng nắng mưa, đá mòn đất nẻ
Vẫn trọn bốn mùa xuân xứ sở nầy.

Ai biết đâu, ngày mai mây theo cuộc lữ
Dành cho ta vùi giấc mộng sông hồ
Nhưng đâu phải tâm hồn ta loài lau sậy,
Sớm chiều lụy kiếp giữa hoang sơ.

Có những đêm nghe rừng xa vọng lại
Tiếng ma hời rờn rợn giữa canh thâu
Tiếng cú lạnh, buốt bên trời hoang tái
Tiếng sói lang tru gọi nát cung sầu…

Ta viễn xứ,
Nhưng lòng không viễn xứ
Đời tha hương, vẫn giữ nếp quê nhà
Thời gian có bạc phai lên màu áo cũ
Dễ đâu bạc nguồn đạo lý của ông cha.

Bây giờ như bóng nắng tà
Bên thềm thế kỷ cỏ hoa tự tình
Bây giờ mình lại ngắm mình
Vẫn xanh cuộc lữ đăng trình hoàng hôn.

New Orleans, tháng 7. 2015.
Mặc Phương Tử
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.