Vương Ngọc Minh
Chuyện chẳng siêu thực
tôi yêu thích cái cách
cô ấy gằm mặt cắn
móng tay (sau mỗi bận
mời rượu!) những chiếc móng
dòn quắp da thịt là
nguyên nhân của nhút nhát
và buồn bã!) mỗi khi
nom thấy thế lưng còng
xuống tôi hỏi “này.. cần
thêm cơm nước gì chứ!”
nghe trăm bận cô ấy
đều lườm tôi “có!” tôi
bỗng cảm thấy hơi thở
con cún (đang khoanh tròn
cạnh bên cô ấy!) sẽ
phá nát cái ý nghĩ
muốn yêu cô đang tướng
trong đầu tôi cất lời
nói “chúng ta đường hoàng!”
cô ấy liền ngửng lên
buộc miệng “đàn ông .. quyết
điều gì.. họ.. cứ như
người khác!” “ra vậy!” tôi
a hèm “và cô thấy
đó- trên đời này chúng
ta có ăn nhập vào
đâu.. đâu (!) hay cô hãy
tiếp tục cắn móng tay
nhé.. những chiếc móng dòn
quắp da thịt.. là nguyên
nhân của nhút nhát và
buồn bã.. hòng.. từ cô
tôi còn mãi niềm yêu
thích cái cách cô gằm
mặt cắn móng tay sau
mỗi bận mời rượu..”
..
Ý thơ, rời…
ăn nằm với nhau
xong
cô ấy chả nói gì
lẵng lặng ra đứng dưới chân mây
lồm cồm ngồi dậy
tôi nghĩ cô ấy quay lại
biết đâu
mình biến thành lão già
chẳng còn màng
lí tới sự gì/ và
cô ấy sẽ khoát tay
nhấc người rời khỏi đất
rồi chung quanh mọi thứ trở quạnh quẽ
tôi hoang liêu hệt nhà mồ
có thể
khi đấy đột ngột quê trôi đi
tháng bảy/ tháng tám
tháng mười hai
nắng- gió
những khoảng trống
nơi bài thơ
gãy
xuống dòng/ rong
rêu
các câu (cú) quất khắp mày
mặt
tới tấp
miếng kí ức rơi ra
như thể trêu ngươi
tự xé nó thành mẫu nhỏ cứ cắt ngang lời
– khi tôi nói “em yêu..
..”
cho đến giờ
vẫn đứng yên dưới chân mây
cô ấy bảo “em nhận
thấy
mình- hóa
đơn thuần chỉ hư cấu
nhưng không nằm ở chỗ mắc xích của cốt truyện
nào
sắp mùa xuân
anh nhỉ!”
..
Vương Ngọc Minh
Nguồn: Tác giả gửi



















