Nguyễn Minh Phúc
Dốc chiều Tây Bắc
dốc cao thăm thẳm lưng chừng núi
tay vít mây ngàn trên lũng xanh
gió vương chân bước tràn dốc bụi
thung lũng chiều đẹp tựa trong tranh
tiếng khèn ai thổi trên nương ấy
tôi vế lạc lối giữa sương giăng
bếp nấu cơm lam nhà ai vậy
quyện với mây trời trôi khói chen
rượu thơm mèn mén nồng hơi thở
ngựa đổ dốc chiều vương gót chân
em về ngây ngất tàn phiên chợ
có để con tim vướng nợ nần ?
tây bắc một lần tôi về vội
cô gái Mông và bóng núi đồi
lòng không gió tạt mà sao bão
chắc là tôi lại nhớ em thôi…
(cơm lam, mèn mén: hai đặc sản vùng Tây Bắc)
Trên nhánh sông buồn
ngày về quê cũ chiều buông
chơ vơ một nhánh sông buồn giăng mưa
mây mù rợp kín bến xưa
nhìn con sóng vỗ quên chưa gọi đò
sông ơi đành lỡ hẹn hò
tôi về thôi đã mịt mờ khói sương
quê nhà chín nhớ mười thương
vàng bông điên điển còn vương mắt người
nhánh buồn rẽ một dòng trôi
lục bình tím thẳm đầy trời hoàng hôn
nhớ nồi kho cá linh non
mật ong pha với rượu ngon quê nhà
bây giờ xa thiệt là xa
sông kia thăm thẳm chuyến phà biệt tăm
ngồi thương con nước đêm rằm
mà nghe tôi gọi lặng thầm…
sông ơi…
(bên bờ sông Hậu- 6/2017)
Thung lũng hoa vàng
chiều ngang qua thung lũng gió
hoa vàng nở dọc đường đi
nghe nồng nàn hương hoa cỏ
trôi theo nỗi nhớ xuân thì
phải chăng em thu Đà Lạt
mà say tôi suốt một đời
môi nghiêng dã quỳ thơm ngát
sương mờ thả khói chơi vơi
hay là đồi Cù say ngủ
cho tôi mơ giấc trên đồi
liêu xiêu một trời mây phủ
có người ngồi hái sương rơi
gió chơi vơi tràn hơi thở
chân trời đổ bóng hoàng hôn
Đà Lạt ơi tràn nỗi nhớ
trong sương trôi lạnh buốt hồn
ai về qua thung lũng hẹn
bâng khuâng chiều kín nỗi niềm
hái giùm tôi vàng hoa nắng
khẽ buồn giấu những niềm riêng…
Nguyễn Minh Phúc
Nguồn: Tác giả gửi



















