Nàng. Đích Thị Tiên Phong | Tiếng mời

Posted: 03/08/2017 in Thơ, Vương Ngọc Minh

Vương Ngọc Minh

Nàng. Đích Thị Tiên Phong.

.. tặng phạm việt cường.

tôi phát giác ra nàng khóc
– giời ạ
và còn cho tại sao? lại phàn nàn
khi nàng hát trong lúc đang tắm
có tội tình gì chứ (!)

thú thực
tôi chả biết trả lời như nào..

lẽ ra- bài thơ- đến đấy
chấm dứt

nhưng
chả hiểu sao? nàng ngưng khóc
một mực bắt tôi uốn lưỡi bảy lần- thề
không được cho ai biết nàng hay hát
trong lúc tắm (!)

đột ngột nghe điều đấy
phải nói các ý tưởng (về tình duyên
gia đạo!)
trong đầu tôi sụp hết xuống đầm lầy- ối
cái đầm lầy quái quỉ ấy chính cõi vô thức tôi đấy

vậy là tôi loay hoay
bài thơ- như thế- kéo
hết dòng này sang dòng khác
dưới đây

tôi nói trước- bài thơ này
không mở ra bất kì điều gì/ có tính cách bổ ích
dù bạn có gõ- mạnh- vào bất cứ câu nào
hoặc
cho dù các chữ có báng bổ nhau

hành động làm rõ nghĩa điều
tiếng
nó càng khiến bạn giống dạng thầy pháp
mất bùa

tóm lại- bài thơ này
một bài thơ vất xó phòng
những tưởng đã thất lạc may nhờ tiếng nó khóc
tôi thấy lại

sau
trước/ nó như phương cách đơn giản
hòng mô tả
sao cho chính xác với tính chất hư vô của sự/ việc
con người

và nhất định- bài thơ này
chả thông đồng
đừng nói là đồng tình với hết thảy các tiểu luận
về thơ

bởi tự thân- thơ
vốn mang khuôn mặt của kẻ sĩ diện
luôn biết cách thay đổi
thế thôi

đến đây- ya
bài thơ này quả không theo nổi ý
muốn chữa lành các cái/ tôi hứa với nàng “vâng
cô an tâm
chuyện cô cứ ưa hát trong lúc tắm
sẽ chả một ai biết- tôi thề- chết mang theo
sống để bụng!”
..

 

Tiếng mời,

.. tặng nguyễn đức tùng.

.. một mình âm ỉ đêm chầy
đĩa dầu vơi nước mắt đầy năm canh

(kiều, nguyễn du.)

mỗi người một số phận
tôi nhả vào hư vô miếng lớn sân
– hận
mong lòng lắng như hồ

bầu trời vẫn còn tối
ám
lòng tôi tái tê (ương bám) từ tận đẩu đâu
đến giờ
chốc chốc tim cứ ngừng đập (đêm rồi

ba bận tính ngồi lên
vẽ
ba lần tôi khoát tay lảm nhảm
đuổi lũ gián- bây cút
rút hết vô bốn góc buồng cho tao!)

quái (!) hễ tim đập
trong đầu như có ai kêu
cứu- tiếng nhỏ thôi- nhưng nghe
cực thảng thốt

phải đếm từ một đến một trăm
đoạn
đếm ngược trở lui/ hòng
lòng lắng như hồ

tuy nhiên- chả hiểu? tôi bưng đầu nhẩy dựng
hệt ngựa tế

cuộc đất ở
đang đãi bôi cùng trời/ cố nghe
cũng chỉ tiếng mất
tiếng còn

ngày tối tẩn mẩn vẽ
trong đầu
những mảng tối
dừng tay ngắm mỗi mảng tối vừa vẽ
đều có giọng đàn bà hát (giọng kim the thé
văng vẳng!)

có định hỏi “cái gì thế?” thì- cú đàn
đàn
từ các mảng tối trong đầu túa
tán loạn

chúng xoải cánh vừa bay
vừa liệng mình
chao đảo- tợ bùa ếm

trăm lần như một
đều quýnh quáng
viết xuống hai tròng mắt
độc mỗi câu “đêm dài lắm mộng!”

như thế- lũ gián- lũ bất trị
từ bốn góc buồng liền ùa
vây lấy tỏ đồng cảm
chúng đồng loạt bảo “chính ông đích thị người hiện cầm
giữ
hơi thở bọn tôi!”

trời đất
cho đến nay- tôi vẫn buộc miệng “đấy
phải nàng thơ rên rĩ!”

dưới ánh sáng ngày đang lên
đêm sụp xuống
có thể tự xé toạc lồng ngực
tôi sẽ moi quả tim
đặt nằm sấp trên bàn tay

xua mộng bay đi
để lại duy một nỗi khao khát
nỗi khao khát bị hơi đàn bà tràn ngập
buồng phổi- giời ạ!

đứng hoặc ngồi hẳn (bây giờ
thân mình tôi đều thun
ngắn ngủn) tợ chim cánh cụt- quái lạ
luôn luôn dưới mắt
hình ảnh người lính nhảy dù lâm nạn

dù bị vướng đỉnh cây sồi già
và hai chân anh ta bị bắn – đứt
lìa

hễ đánh hơi – ra tuyền mùi xác chết (ối
dù đốt thời gian
ngay đây
thời gian sẽ trở lại
nhanh còn chân tóc mọc!)

ô hay
ngoài đường cái
người ta thấy một tôi khác
nhập vào bọn thổi kèn đưa ma
bằng tâm kẻ mang nặng chữ

cá nhân
tôi thổi khúc xẩm xoang
tuyệt nhiên không ra tiếng!
..

Vương Ngọc Minh
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.