Năm mười sáu

Posted: 25/08/2017 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn

trăng dẫu tròn
khuyết dần cửa tử

chiều ngoi lên bằng đầu cây
con thú vảy bạc lén lút đi qua vùng vi tía
tử lộ trùng trùng
anh mơ một giấc mơ cùng người điên hội tụ
mỗi người đội một nhánh phong
kẻ bình thường nhất cầm bản tin thời tiết
hé lộ về một cuộc hâm nóng điện đài
khi mặt đất không còn nước làm nguồn bán dẫn
chuyền lửa qua những lạch ung thư bàng quan

chiều giản lược tới đê mê
đời sôi réo một nụ cười
nơi khóe miệng tranh
trên chiếc khăn bàn trải ô vuông xanh đỏ
vìền mắt tím bôi hoa
[một nhành hoa tưởng đi xa trở về cắm lại chỗ ngồi cũ]
ngờ ngờ nhân dạng
quãng yên bình thăng ca từng con sấm đội vang lừng
hè đi thốt nốt
khi lời nhạc lê la trăng tàn trên vỉa phố*
người thiếu nữ cuốn rèm quyên
tình đời rẽ ngoặc

xa. lâu hung. tưởng chừng như xóa hận
biển toan giải một lời nguyền
người chết người đi người về thuộc chết
lớp da nhớt. mòn
rong tảo cứ đỏ dần lên
khuôn mặt sóng
thời ghe thuyền đâm xuyên bổ bả cây cọc nhọn
dấy lên một cuộc trùng phùng long cơ
chỉ có một đoạn thừng
trôi giạt đâu đó
làm sao lũ xâm thực
biết đời hân hoan

vựa cây còn chỗ giú trứng
con thú vảy bạc trở về ăn hết thơ sinh ấu trùng
rồi lớn dần tự huỷ
chiếc đuôi tiền sử khai quật tàn tro
môi trường lửa
sống cùng thời
men lú

Hoàng Xuân Sơn
16 mai 2016

(*) Trăng Tàn Trên Hè Phố- Nhạc Phạm Thế Mỹ

Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.