Lời cho thị Nở | Thu Hà Nội | Thu gửi cho người

Posted: 31/08/2017 in Nguyễn Minh Phúc, Thơ

Nguyễn Minh Phúc

Lời cho thị Nở

cớ chi cái bát cháo hành
cái đêm trăng sáng gió lành sông quê
lại làm anh mẩn anh mê
làm anh say khướt chân về còn run

đời anh đâu phải dế giun
cũng mê uống rượu khoái hun đàn bà
da em như thể lụa là
ai chê thì vất ngọc ngà sang anh

lắm người kén cá chọn canh
như chén mẻ ghét chén sành đó thôi
Nở ơi em cứ dở hơi
anh thương anh rước ở đời với anh

cái đêm gió mát trăng thanh
cái đêm em nấu cháo hành… cái đêm
ôi chao trăng sáng phát thèm
đời anh đổi lấy cái đêm nghìn vàng

cái đêm mây gió mơ màng
tốc cao váy đụp lộn sàng xuống nia
ơi chào trăng sáng tới khuya
liêu xiêu bờ chuối lặc lìa bến sông

Nở ơi em gái chưa chồng
vú mông sơn sởn tồng ngồng con hoang
không chồng mà chửa mới ngoan
có chồng mà chửa thế gian sự thường

đời nầy có mấy người thương
hay là giả giọng sư nương đạo tràng
kể gì cái đám hổ mang
tâm xà miệng phật lời vàng hôi tanh

anh đây cào mặt miểng sành
chỉ mong cho được rấp ranh làm người
anh xin dâng trọn nụ cười
cùng lời thệ nguyện vàng mười trao em…

 

Thu Hà Nội

mùa thu về mà tôi đâu hay
nồng nàn hoa sữa rụng đầy tay
đã nghe hương cốm lừng trong gió
nghe chiều trở lạnh chút heo may

hà nội thu rơi vàng cơn mơ
hồ Tây chìm khuất dưới sương mờ
lang thang qua những đường phố nhỏ
vọng tiếng dương cầm trôi ngẩn ngơ

gió tạt vào đêm sầu nghiêng vai
thầm gọi tên ai trong đêm dài
thao thức tràn về quanh nỗi nhớ
sao mà thương quá một bàn tay…

làm sao tôi quên được lời ru
chiều ngẩn ngơ phố cổ sương mù
ơi em hà nội ngày xa cách
hương cốm rơi mềm trong giấc thu …

 

Thu gửi cho người

từ những vườn khuya phơi ánh trăng
theo em buồn mấy ngón tay rằm
chạm bóng mê tình sầu trăm ngã
tôi ngẩn ngơ nhìn sương khói giăng

gió xát một đời quanh lũng sâu
con sông nhớ suối bạc mái đầu
tiễn em thu bẽ bàng đến muộn
tôi đếm mưa sầu theo khói bay

cúi xuống vớt lên ngàn tê dại
đá cũng như tôi buồn thở dài
nhớ em lặng lẽ mùa thu chết
đã nghe một trời chiều phôi phai

gửi người mùa thu vàng mênh mang
mùa lá buồn thiu đã trổ vàng
tôi thả tình tôi nghìn thu vỡ
vào hắt hiu chiều sương khói tan..

Nguyễn Minh Phúc
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.