Nguyễn Minh Phúc
Mây trắng
Cho mẹ mùa Vu Lan 2017
có lần con hỏi mẹ
sao mây chiều lại bay
sao mặt trời cao vợi
lại nép mình trong mây?
cơn gió nào trôi mãi
giữa mênh mông phận người
thân rồi về cát bụi
khi đời chìm hư vô?
bên kia bờ giác ngộ
là trăm nghìn bến mê
phải mây trôi đời mẹ
che con những lối về…
nhà mình dài rộng thế
đâu rộng bằng lòng me *
bầu trời mênh mông thế
sao mây còn nghiêng che?
bao nhiêu lời con trẻ
theo cùng me tháng ngày
đám mây nào cũng vậy
ôm mặt trời trong tay
con ví mẹ gì đây
sông biển dài- không phải
là vầng dương sáng mãi
càng không đúng mẹ rồi
hay mẹ là mưa thôi
con nương nhờ dòng nước
trên dốc chiều xuôi ngược
mẹ che đời con trôi
mà cũng không phải đâu
mẹ càng không là gió
nhỡ khi trời bão tố
mẹ con mình sao đây
đúng rồi – mẹ là mây
bên đời con dừng lại
suốt một đời mê mải
chở che con kiếp người
bây giờ mẹ lên trời
trời thì nhiều mây trắng
mà mây thì yên lặng
đâu chuyện trò cùng con
những chiều vàng lên non
mây tràn qua đỉnh núi
ơi phận người cát bụi
bao giờ con gặp me
…nhà mình dài rộng thế
đâu rộng bằng lòng me
bầu trời mênh mông thế
sao mây còn nghiêng che…
(*) lời một bài hát của Trần Tiến
Áo lụa mùa thu
nghe thủ thỉ mùa thu về trước cửa
sáng mai nao em mặc áo lụa vàng
chợt như ngỡ có nỗi buồn dừng lại
loanh quanh hoài trong ký ức mênh mang
con bướm đó bao lần say giấc ngủ
thu bềnh bồng trôi nhẹ gót hiên xưa
tôi ngơ ngác nhìn mây trôi vời vợi
vắt qua thu từng chiếc lá sang mùa
tà áo lụa từ em vàng thanh khiết
dỗ dành tôi say giấc mộng bên đời
và từ những đóa hồng kia thao thiết
tôi mơ màng nghe giọt nắng vàng rơi
thu rồi sẽ chẳng bao giờ tời nữa
như người đi biền biệt mấy phương trời
nhưng miên viễn tà lụa vàng trước cửa
vẫn theo hoài trong ký ức xa xôi…
Thơ gửi thị Mầu
một trăng có mấy cái rằm
lên chùa em mắt lá răm mời chào
Phật thì ở tít trên cao
sư nào chẳng khoái sải nào chẳng mê
thế gian trăm thứ lộn mề
vải xơi phần vải khen chê nỗi gì
oản nầy chùa có thiếu chi
thiếu đôi mắt lẳng nhu mì Mầu em
táo ngon táo rụng ngoài thềm
Mầu ơi sư có lem nhem cũng là…
chém cha cái số đàn bà
lên chùa cúng Phật lại sa lưới tình
táo chua táo rụng sân đình
em xinh em đứng một mình cũng xinh
có đâu lại chịu thất tình
có đâu đêm ở một mình… cực thân
tình yêu vướng chốn hồng trần
làm em mê mệt thế nhân phát cuồng
cửa chùa đã chắc không nương
thì xin đi hết đoạn đường chông gai
nào sư nào vải nào trai
có nghe Mầu nói lọt tai chưa nào
mắc chi bẻ khóa động đào
lại còn xớ rớ không vào… mà ra
sa di chú tiểu sư bà
nam mô bồ tát kiết già cực thân
tình yêu là cục… nợ nần
đời người gió thoảng phù vân có gì
miệng đời tai tiếng thị phi
váy em vén lệch chắc chi gửi chùa
sư ơi sư chớ có đùa
đâu ai mà chịu của chua nhịn thèm
lên chùa gỏ mõ… Mầu em
thì xơi táo rụng kiêng khem nỗi gì…
Nguyễn Minh Phúc
Nguồn: Tác giả gửi



















