Phải chi em quay về | Người một lần trong tôi dông bão | Mùa Thu

Posted: 18/09/2017 in Huy Uyên, Thơ

Huy Uyên

Phải chi em quay về

Bầy quạ đứng bên bờ
Sông lang thang chảy hoài dòng mắt lệ
Đà-Nẵng vào mưa
Lá vàng chi đến thế.

Em một mình đóng cửa
Chẳng lẽ mùa thu đã về
Tôi quặn lòng tiếc nhớ
Gió đêm sang mùa.

Trên lối mòn xác lá ngủ mê
Bóng ai đứng một mình cuối dốc
Tịnh-yên bóng người
Trong sương giăng mờ
em cô-đơn thiếu-nữ.

Chỉ một lần thôi, lần cuối
Phải chi em kịp về
Màu trời thôi tím tối
Môi hôn xưa đau tới một đời.

Em có quay về trước tháng giêng
Bảo lòng đi qua sương lạnh
Bên kia sông Hàn chôn mộ buồn
Chen ngang tiếng thở dài mọc cánh.

Trần-gian chia hai từ đó
Mắt huyền em hiện về xa xăm
Dỗ dành mối tình bé nhỏ
Trái tim người ngủ lặng câm.

Một mình em và con đường
Lối xưa không còn nữa
Đám tang cho cuộc tình
Nghĩa-trang chôn sâu nhung nhớ !!!

 

Người một lần trong tôi dông bão

Mùa hạ và những cơn mưa
Chiều dấu vội ánh đèn vàng vọt
Mưa cuối phố lặng buồn rất xưa
Ở ngã tư hình như bão rớt.

Mùa hè ắp đầy kỷ-niệm
Bao năm rồi kín giấc chiêm bao
Cuộc tình em trôi về biển
Lặng lẽ trong nhau nước qua cầu.

Từ em đi qua bước chân trần
Bên sông mưa buồn hiu-hắt
Hỏi em ngày về kịp không
Bến xưa và những giọt nước mắt.

Em lùa tóc bay đầy gió
Lặng im thả trôi
Phía mặt trời đi ngủ
Rừng chiều màu đen buồn thiu.

Bên ngoài gió thay chiều
Nỗi đau ùa về cùng khắp
Đám tang cho một tình-yêu
Ngọn đèn đã tắt.

Trần truồng bò quanh đây của rắn
Ngập đồng tím tối màu mưa
Mịt mờ sương trắng
Ngửa mặt nhìn trời!

Mưa, mưa chất lạnh vào hồn
Ngày em môi hồng má đỏ
Hai mắt màu có đuôi nụ hôn
Một mình chạy quanh bia mộ.

Ly rượu đầy mật đắng
Hoang mê tóc đã bạc phơ
Suốt đời đá ngậm
Hoang rêu đến bất ngờ.

Có phải ngày em bỏ đi
Bỏ lại nỗi buồn cuối phố
Cháy trong tim dông bão tình yêu
Người một đời trong tôi
hỏi em còn nhớ!

 

Mùa thu

Ở đó mùa thu chậm về
Những chiếc lá rơi lặng lẽ
Bỏ lại trong vườn nụ cười
Cầm giữ mối tình xa khuất.

Dấu kín trái tim
Những bài ca buồn đầu phố
Gió có quay lại cùng em
Mắt môi buổi chiều sao buồn thế?

Thiếp mê đời ai giấc ngủ
Tiễn nhau sân ga cũng buồn
Sông xa mang hoài nỗi nhớ
Đường xưa vội khép bước chân.

Đà-Nẵng mấy sắc thu vàng
Những con phố nửa đêm thức ngủ
Mơ xưa dấu vội tháng năm
Em bỏ lại tôi tiếc nhớ.

Mắt lá răm bên cửa sổ
Còn đợi thôi khi thu chưa về
Có thả hồn đi hoang
niềm vui không còn nữa
Làm đám tang người bia mộ riêng tôi.

Em có về không để tôi chờ
Ngoài trời mùa thu vàng lá
Con đường xưa đã xóa dấu chân xưa
Tôi đưa tay lên trời thầm gọi.

Hình như mùa thu ngái ngủ
Bên sông chết hẳn tiếng gọi đò
Từ em đi đám tang thành-phố
Tôi tượng đá ngậm ngùi
Cuộc tình bay mất…

Huy Uyên
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.