Hương Hải, chốn thiền tu

Posted: 04/10/2017 in Phan Ni Tấn, Tùy Bút / Tản Mạn / Tạp Ghi

Phan Ni Tấn

Hương Hải là tên của một ngôi thiền tự do đại đức Thích Thông Trí trụ trì. Tuy còn trong thời kỳ phát triển nhưng Thiền tự Hương Hải có một lịch sử đáng kinh ngạc khiến cho nhiều người phải suy nghĩ và kính phục trước ý chí quyết tâm tu đạo của một bậc đại giác.

Được biết khi song thân của thầy Thích Thông Trí lần lượt qua đời, Thầy rời xa thế tục vào chùa quy y tam bảo. Sau một thời gian tu tập Thầy nảy ra ý định muốn vào rừng ẩn tu. Không biết có phải duyên nhà Phật đưa đẩy hay không, đã dẫn dắt Thầy lặn lội vào tận khu rừng hoang dã thuộc quận Tweed, gần Bellville, Ontario. Lúc nghỉ chân trước một căn chòi xiêu vẹo tình cờ Thầy gặp một người thợ săn đúng lúc giải nghệ muốn bán đất. Sau khi ngã giá và qua các thủ tục hành chánh,Thầy đã sở hữu được mảnh đất rộng 25 mẫu. Hồi đó đường vào đất Thầy không có đường xe, chỉ có một con đường mòn len lỏi giữa những cây rừng bạt ngàn. Miếng đất, miếng rừng mênh mông không một bóng người, cách một hai cây số mới có một căn nhà của dân, vậy mà một mình Thầy vẫn quyết tâm tu hành ở đây.

Câu chuyện bắt đầu như vậy, như một huyền thoại được truyền tụng rất nhanh. Và qua mỗi con đường đất, mỗi cụm rừng u tịch, câu chuyện được thêu dệt thêm vẻ đẹp của chốn thiền môn.

Từ đó, trong cánh rừng hoang vu Thiền tự Hương Hải được Thầy khai sơn năm 1995 trên một ngọn đồi ở Tweed City, cách thành phố Toronto 216km về hướng Đông Nam.

Thầy đã dựng một cái thất nhỏ như thảo am giữa rừng để tu thiền định. Ban ngày Thầy cuốc đất, trồng cà, trồng khoai, dựng dàn bầu, đào hồ, khoét ao,… một tay Thầy ra sức làm nên. Điện, nước lúc bây giờ chưa đươc kéo tới nên ban đêm dưới ngọn đèn dầu, Thầy an nhiên tụng kinh niệm Phật, ngồi thiền. Nhà Phật nói muốn tìm được đạo, phải tự đi bằng đôi chân của mình, phải biết độc hành, độc bộ. Một mình một bóng dốc lòng tu đạo trong cánh rừng hoang vu không phải ai cũng làm được. Con người đó phải có lòng nhân ái, có cái tâm bồ tát và ý chí mạnh mẽ đến dường nào. Đường của Phật quả là gian nan khôn cùng.


Thầy Thích Thông Trí

Rừng ở đây không có sơn lam chướng khí, cũng chẳng có ma chướng nào, hay loài ngạ quỷ súc sinh nào chạm được tới Thầy. Nhưng mùa đông Thầy phải về chùa trong phố tá túc chờ cho qua cơn tuyết giá mới trở lại thảo am tiếp tục con đường giải thoát. Sau này điện nước được dẫn tới suốt bốn mùa Thầy đều yên vị tu hành tại thiền tự.

Giao lộ 37 North và Hw7 dẫn đến thiền tự Hương Hải, vào mùa hè khách thập phương chạy xe có dịp băng qua những khu rừng xanh lá, những mái nhà xinh xinh, những nông trại, những cánh đồng mênh mông và những con phố nhỏ hiền hòa của quận Tweed nằm dọc theo nhánh sông Marl óng ánh, trong lành xuôi về hướng Nam.

Năm năm trước hương lộ 37 North vẫn là một con lộ đất, gần đây mới được trải nhựa phẳng phiêu. Nhưng đến naỵ, những người hành hương vãn cảnh khi quẹo mặt đường Brigewater để vào đất chùa vẫn phải đi trên con đường gồ ghề bụi đất, hai bên mọc đầy gai góc, cỏ dại và cây rừng. Về sau có một nữ bác sĩ phát tâm mua sõi rải dài theo con lộ ngoằn ngoèo dẫn vào thiền tự để việc đi lại dễ dàng hơn. Cũng từ dó có nhiều Phật tử, cá nhân đến làm công quả, chỉnh tu giúp ngôi thiền tự ngày một tiện nghi, khang trang hơn. Nhờ vậy ngày nay Thiền tự Hương Hải tương đối có một quang cảnh cổ kính và trang nghiêm, gần gũi với đất của nhà Phật. Trên gò đất cao dưới bóng mát của cây rừng quanh thiền tự có tháp cổ u tịch, có tượng Phật Di Lặc, tượng Quán Tự Tại, tượng Phật Thế Tôn và đặc biệt tượng Phật Thích Ca nhập Niết Bàn trong thế nằm an nhiên, tự tại.

Phải công nhận Thiền tự Hương Hải là chốn thanh tu đạt lý, xa lìa nền văn minh hiện đại. Bước vào mảnh đất của Thiền tự như bước về thời cổ xưa u nhã, bình lặng  và cô tịch. Đây cũng là quê hương của bậc tu hành an vị trên một mảnh đất bao la với rừng thông bạt ngàn mọc giữa rừng phong đầy hoa thơm cỏ lạ.

Từ chân đồi, ta có thể nhìn bao quát khắp cánh rừng và quang cảnh xung quanh. Không khí thật trong lành, phảng phất chút hương thơm của cỏ dại, lá rừng. Rừng thông ở đây thân đủ người ôm, lừng lững vươn lên đội mây trắng trên đầu. Đặc biệt muì thông dễ làm khách thập phuơng hoài niệm về quê nhà. Nhưng con chuồn chuồn kim từ đâu bay lại hồn nhiên đậu trên cánh tay tôi mới thực sự làm tôi xúc động. Tự nhiên những kỷ niệm của tuổi thơ mà tôi không thể nào quên được lại rưng rưng kéo nhau trở về. Trên gộp đá rêu xanh có một con cào cào màu lá khô vừa phóng xuống bụi hoa cẩm tú cầu (hydraneas) màu trắng phớt hồng.

Bên cạnh thiền tự, dưới chân đồi có thác nước nhỏ và hồ nước nhân tạo do Thầy và các Phật tử phụ tay làm lấy. Trên hồ có căn chòi gỗ nhỏ và chiếc cầu ván cong cong sơn đỏ bắt ngang. Dưới làn nước trong, giữa đám lá súng hình tròn xanh tươi nhô lên, xoè ra những bông súng cánh trắng viền hồng thanh khiết. Hồ cũng là nơi sinh sống của loài ếch nhái da trơn màu xanh lá, nhìn đời bằng đôi mắt to. Ngoài ra, còn có một hồ nước thiên nhiên nằm sâu trong cánh rừng cách thiền tự không xa là nơi lui tới của các động vật hoang dã như hươu, nai, chồn, sóc, chim muông.

Cảnh giới ở đây, từ thiên nhiên đến động vật, thực vật và con người như hòa trộn thành một. Có lẽ vì vậy nên tôi đã để lại tất cả tục lụy ở ngoài cổng chùa để bước vào chánh điện.

Chánh điện là một căn phòng nhỏ nhắn, vuông vức và vô cùng đơn sơ, chỉ chứa được vài chục Phật tử cùng tụng kinh hành lễ. Cũng như các ngôi chùa khác, giữa chánh đìện là tượng Phật Thích Ca bằng thạch cao tay cầm bông sen ngồi tòa sư tử, hai bên thờ ngài Phổ Hiền và Địa Tạng. Trong góc nhà, treo trên giá gỗ một cái chuông đại hồng chung nhưng nhỏ bằng một người ôm. Chầy vồ dựng một bên. Không thấy trống bát nhã, cũng không thấy tranh ảnh Phật giáo. Kệ sách đơn sơ với vài cuốn kinh nhật tụng, kinh thư và sách Phật giáo. Ngoài chánh điện còn có phòng ngủ, phòng khách, nhà bếp, nhà ăn, nhà kho…

Một trong những điểm nỗi bậc khác là hàng năm các lễ hội Phật giáo có tính chất văn hóa được tổ chức tại Thiền tự này. Tuy đường xá xa xôi nhưng vào những ngày lễ Tết, lễ Phật Đản Sanh, Phật Thích Ca thành đạo, vía Phật Bà Quán Thế Âm, lễ Vu Lan, lễ Xá tội vong nhân, lễ An cư kiết hạ v.v…, ngoài các tăng, ni thuộc hàng trí thức đến từ các chùa khác còn có Phật tử khắp nơi về tham dự rất đông.

Đặc biệt mùa thu là thời điểm ảo diệu nhất trong bốn mùa. Khi lá rừng chuyển sang vàng, cam, đỏ, khách thập phương có thể chiêm ngưỡng rừng thu Hương Hải với sắc màu rực rỡ đẹp thoát trần.

Có thể nói Thiền tự Hương Hải là một biểu tượng Phật giáo tâm linh, hiền hòa, bình dị và thanh thoát như cỏ cây, như khí trời.

Cũng có thể nói Thiền lâm Hương Hải giống như một cuốn kinh thư đồ sộ mà mỗi một trang đều khắc nổi về bề dầy của lịch sử tôn giáo, văn hóa, triết học và văn học Phật giáo, trong một ngày tươi sáng không xa.

Gặp gỡ đại đức Thích Thông Trí không đầy nửa buổi, nhưng đủ để lại trong ký ức tôi một tấm gương sáng, một bậc thầy có tri thức, nghiêm nghị nhưng hòa đồng, dung dị, tự nhiên và đôn hậu.

Trong tôi, rừng Hương Hải là tâm cảnh của Thiền tự, tôi sẽ trở lại.

Phan Ni Tấn
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.