Mùa thu nhớ tình | Mưa tình | Mùa tình ghé lại

Posted: 06/10/2017 in Thơ, Trần Huy Sao

Trần Huy Sao


Mùa Thu
dinhcuong

Mùa thu nhớ tình

hoa Cúc vườn nhà sao không hé nụ
tháng Chín về đâu thấy gió heo may
tóc thề em chưa lãng mạn gió bay
Thơ tôi viết nắng khô ran dòng mực

câu chữ đêm khuya vẫn còn thao thức
chớm Thu về sao vẫn nóng hầm dông
Thơ mùa Thu chưa kịp chấm xuống dòng
nghe rít bàn tay oi nồng dáng Hạ

tháng Chín rồi mà trời chưa chịu nhả
còn nuôi cơm cho cái nóng ngồi lì
con ve sầu chưa dạo khúc chia ly
hoa vườn nhà giành màu môi em đỏ

lá vườn nhà vẫn níu cành bỡ ngở
chưa chịu rơi dáng điệu lá vàng Thu
gió vườn nhà thở hơi dài chưa đủ
để nắng ươm vàng lấn lướt hanh khô

em tưới vườn sau nóng chiều ná thở
tôi trước hiên ngồi nực nội hầm dông
văng vẳng nghe xa buồn ran sấm động
trời mịt mờ mây vần vụ tìm mưa

cũng không biết là có mưa không nữa
cứ ngồi đây hóng gió ngó hầm dông
ngó trượt vườn sau thấy em đuổi nóng
tóc bới cao trắng muốt một bờ vai

lòng bỗng hầm dông một thời nhớ lại
buổi em xưa áo trắng dịu sân Trường
buổi tôi xưa theo dấu một quãng đường
em nghoảnh lại rứa là mình…rứa đó !!!

mấy mươi năm cũng cứ là…rứa đó
tới cùng trời cuối đất vẫn theo nhau
dâu bể tang thương có lạc tình đâu
vẫn ngó thấy nhau vườn sau hiên trước

trời hầm dông tôi lại hầm dông ngược
nỗi nhớ đôi khi cũng rất lạ đời
chỉ trượt nhìn lui thấy em tóc bới
lại hầm dông sấm chớp nhớ ngày xưa….

 

Mưa tình

mưa từ biển về có nói gì đâu
gió từ núi về có nhắn gì đâu
hiên lặng sau nhà trối hạt mưa mau
hiên trước ngỡ ngàng níu cơn gió lạnh

nhà bốn phía bủa vây niềm cô quạnh
phố cũng đìu hiu vàng ánh điện mờ
cây trút lá rồi cây đau nhịp thở
ta chạnh lòng ngó nhớ giọt mưa rơi

những giọt mưa níu vói hoài không tới
về một chốn nào lãng mạn chiều mưa
một mình lang thang qua ngõ phố xưa
bóng nhạt mờ đổ dài theo ánh điện

mưa đan chéo sợi ngắn dài đau điếng
đường quen xưa xa lạc dưới mưa mù
ta nửa đời qua nửa đời cất giú
chiều mưa qua ngõ phố một mình

chỉ một mình thôi không có hai tình
bởi hồi đó em không thèm ghé tới
ta vẫn chưa quen đứng chờ đứng đợi
ưng mưa trời sợi ngắn níu sợi dài

vẫn mãi long đong giữa tình trống trải
mưa vẫn rơi thê thiết níu tình ơi
gọi khan cổ mà tình không ghé tới
nên cứ lang thang lãng mạn chiều mưa

có vậy thôi đâu có gì hơn nữa
sợi dài rơi sợi ngắn rơi mưa trời
em ở xa chưa chan tình ta với
nên mới một mình đi với đường mưa

thuở tình ái em chưa về nhóm lửa
ta lang thang dầm ướt cũng quen rồi
mai mốt nữa thương tình em ghé vội
ta sẽ khô rang khô dộp mấy hồi

mấy mươi năm rồi tình ái mưa rơi
ta chẳng ướt giữa dòng đời mưa nắng
em vẫn dịu dàng níu tình thầm lặng
như mưa trời sợi ngắn níu sợi dài

khi tình yêu nhau giú kín trong ai
đâu có phải như mưa rồi chợt nắng….

 

Mùa tình ghé lại

gởi xóm đình Đa Cát

bao giờ về lại đình Đa Cát
nhìn rêu phong trải nắng dầm mưa
những đêm Trăng sáng sầu man mác
mơ hồ nghe vọng tiếng người xưa…

trầm hương khói quyện còn vương lại
trống rộn chuông khua buổi hội hè
tôi trải lòng thương thời thơ dại
lời Thơ níu lại cảnh trời quê

em với tôi người đình Đa Cát
cùng chia khói bếp chiều nương mây
miếng khô cá mặn lùa cơm lạt
miếng đói no cho qua tháng ngày

em lớn lên giữa đời đạm bạc
Xóm quê nghèo bữa đói bữa no
tôi lớn lên nhói đời cơm lạt
bỏ Xóm quê giạt bước giang hồ

xa lâu lắm buồn theo lâu lắm
buổi trở về ngó lại em tôi
miếng cá khô cho nồi cơm mặn
thời gian qua em trở mặn mòi

từ đó hai mình chung duyên nợ
nồi cơm xưa ghé chuyện chúng mình
miếng cá khô mặn lòng không nở
cũng nhả mùi cho dịu ái tình

lâu lắm rồi mặn lạt em ơi
giờ hai đứa tới miền xa lạ
ngoái nhìn lại nồi cơm chín tới
miếng cá khô giờ đã trùng xa

Xóm quê xưa một thời để nhớ
một thời tôi ghé với tình em
hương thời gian muôn trùng cách trở
vẫn nao lòng thương lại Xóm quê…

Trần Huy Sao
Viết dưới hiên trăng
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.