Mùa trăng thiếu phụ | Có đi qua đời nhau

Posted: 16/10/2017 in Nguyễn An Bình, Thơ

Nguyễn An Bình


Thiếu nữ, trăng và hoa
Đặng Thông Tuyến

Mùa trăng thiếu phụ

Chìm đáy cốc em về trong sương khói
Tiếng cười trong xanh thuở tuổi hai mươi
Đôi mắt ướt ươm mùa thu cổ tích
Gió heo may vừa chớm nụ vàng rơi.

Em từ độ chim quyên rời bỏ núi
Bước thiên di trên cánh mỏng ngang trời
Mưa cõng nắng qua mùa thu trống trải
Bỏ sau lưng cây vắng một đời thôi.

Chìm đáy cốc men tình ta đã cạn
Cỏ yêu đương se kết có một lần
Môi đã ngọt chảy từ trăm năm trước
Đâu hay người về từ cỏi xa xăm.

Ta nào biết thời gian không có tuổi
Nên hoài trông từng sợi tóc vừa rơi
Ai sẻ chia cùng ta thời hoạn nạn
Hoàng hạc bay xao xác cả mây trời.

Em hãy uống cùng ta mùa thu cũ
Những triền sông xuôi ngược suốt bãi bờ
Đã trôi mất bao mùa trăng thiếu phụ
Rụng xuống hồ chếnh choáng một vần thơ.

20/9/2017

 

Có đi qua đời nhau

1.
Có đi qua kiếp người
Mới đau hồn đá vỡ
Hiểu đâu là duyên nợ
Yêu như yêu thuở nào.

Bước qua cuộc tình sầu
Rớt rơi tình sương khói
Đã bao lần tóc rối
Rã rời cánh chim bay.

Có nhiều đêm mất ngủ
Lắng ngoài trời đổ mưa
Nghe lại khúc tình xưa
Ngấm trong từng mạch máu.

2.
Có đi qua biển đời
Mới đau lòng sông cạn
Mùa trăng xưa vỡ rạn
Ngậm nỗi buồn rong rêu.

Ai về đan mây chiều
Thư hiên người đọc sách
Dưới ngọn đèn nguyệt bạch
Lấp lánh hồn cổ thi.

Giữ mãi mối tình si
Đá ẩn sâu chất ngọc
Hồn trôi cùng sương móc
Lạnh một đời mai sau.

3.
Có đi qua đời nhau
Mới thương tuổi bướm sầu
Tình bay theo cánh hạc
Muôn trùng biết về đâu?

Nguyển An Bình
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.