Tự tình hạt bụi

Posted: 17/10/2017 in Mặc Phương Tử, Thơ

Mặc Phương Tử

1. Hạt bụi

Ngàn năm bên lối nhỏ
Trút niềm đau muộn phiền
Ngàn năm mang hơi thở
Dìu vợi trời tam thiên.

2. Hạt phù sa

Đổ xuôi miền du mộng
Cho sắc màu cỏ hoa
Muôn bến đời gió lộng
Bồi bãi khắp trời xa.

3. Lối về

Thênh thang tình hạt bụi
Bờ sương cỏ ngủ vùi
Bỏ quên đời dấu hỏi
Thoáng nhìn mây trắng trôi.

4. Chợt

Chợt theo về mộng-thực
Cát bụi lầm cuộc chơi
Thoáng nhìn qua bóng nước
Thoáng – cõi Phật đây rồi !

5. Đường chổi

Gom lại từng hạt bụi
Hạt bụi đời mỏng manh
Bụi lòng, ta vẫn quét
Giữa muôn trùng tử sinh.

6. Tuồng đời

Cảnh đời bao sắc màu
Mắt sầu oen gió bụi
Tuồng đời hương chiêm bao
Ngược xuôi đường dong ruỗi.

7. Chạng vạng

Đầu non mây tụ tán
Lưng trời mây thong dong
Tỉnh-say, đời chạng vạng
Mắt xanh nhìn bụi hồng.

8. Lao xao

Đường lao xao gió bụi
Mắt lao xao phương hồng
Trời lao xao mây nổi
Người lao xao dặm lòng.

9. Cuốn lốc

Cơn gió nào cuốn lốc
Thổi mù bụi trùng khơi
Ý niệm nào cuốn lốc
Chao nghiêng sóng bước đời.

10. Còn ở

Hạt bụi về non biếc
Giọt sương về thiên không
Chiếc lá xanh còn ở
Giữa núi rừng mênh mông.

10. Nghe kinh

Gió thổi mây, mù, bụi
Hiển lộ vầng nguyệt viên
Con cá nằm khe suối
Nghe chim hót lời kinh.

11. Dặm cũ

Lối sương mòn cuộc lữ
Gió bụi áo sờn vai
Ta mòn qua dặm cũ
Cuối nẻo trời – NHƯ LAI.

Mặc Phương Tử
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.