Trần Phù Thế
ta và ngươi bạn rượu mười tám năm
giờ phút nầy ngươi dứt tình
đòi bỏ cuộc
giờ phút nầy ngươi nhất định
đòi đi trước
tại sao taị sao, hở, Phụng ơi!
tình bạn hai ta chí cốt không rời
cùng nghéo tay giang hồ khắp nơi
Florida, Atlanta, Greenville, Houston,
Washington….
còn California, Boston và Chicago nữa
vậy mà bây giờ ngươi lại nằm im
như khúc gỗ
hỏi làm sao ta chẳng nát lòng
Phụng ơi, ta nói ngươi có nghe không ?
vợ ngươi, con ngươi đẩm đầy nước mắt
cháu nội ngươi nhìn ngươi khóc ngất
núm ruột này ngươi nỡ bỏ hay sao ?
ngồi dậy đi, này Phụng, cầm ly, nào
uống một cái cho dạt dào tình chiến hữu
ta và ngươi bốn mươi ba năm trước
chưa hề giải ngũ
tới bây giờ hai đứa vần chiến binh
ngày mai đây đất nước chuyển mình
ta và ngươi sẽ về quê hương cũ
về Sóc Trăng quê hương yêu dấu
về Cần Thơ hóng gió bến Ninh Kiều
thuở học trò ngươi đã có lần yêu
vườn ổi, thầy cầu bao kỷ niệm
ngồi dậy đi, này, Phan Văn Phụng
ngươi còn bao bổn phận chửa làm xong
ngươi đã hứa với ta năm tới về Sóc Trăng
để giải quyết căn nhà mẹ ba để lại
thế mà bây giờ ngươi định làm trái
ngươi nghĩ coi, ngươi có yên lòng
ngồi dậy đi, này, Phụng, mọi người mong
ngươi khỏe mạnh như từng là cầu thủ
nhưng mà, Phụng ơi, ta biết
làm sao cải số
ngươi đi rồi ta uống rượu với ai đây
ta làm sao đối ẩm hết đêm dài
đời vô nghĩa, vô thường ngươi phải biết
ngươi hãy đi, đi về nơi cõi niết,
niết bàn xa, thật xa
nhớ khoác áo ấm, thật ấm, và
chúc ngươi mạnh giỏi chờ ngày gặp lại
Trần Phù Thế
25/9/2017
* Đại úy VNCH Phan Văn Phụng
Sinh viên Sĩ quan Trừ bị Thủ Đức khóa 20
NGuồn: Tác giả gửi



















