Nốt run rẩy

Posted: 26/12/2017 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn


Drunk inspired by Egon Schiele
Udi Peled

đẩy tới một phát ngay giữa huệ
trí đấy
chuôi nhãn tào khương chưa điểm
làm gì không biết
chơi bảnh những cú cớp cò
tù mù bắn
ngón tay có một khấc gai
mười phần cò lảy
mũi xói tai
cứ thử im như trán
lông mày bạc
bạch mi thần công
điếm chảy đuôi rùa sau ót

buổi chiều làm mặt dữ
khi anh trở về với hai bàn tay trơn
mồm phả đầy hơi men dẫn độ
chân nam đá trúng tụ hè
mùa thu mùa thu
ôm hết nỗi nhớ lên ngàn
run rẩy chiếc lá sau cùng
mướt xanh từng nốt thuỵ
ở lại chiêm trường
cô đơn
miệt mài trôiđẩy

tri thức đường bụi trắng
tôi đi mấp mé triền dụ hoặc khải hoàn
âm ỉ khúc ca
may chưa leo thấu đỉnh
không thôi thụ phong mình nhà tiên tri
[bị, như thế]
có đấng tiên tri nào
không chết vì lời ngu muội

gắp ánh sáng bỏ vào lửa
cõi đồng đình tiềm thức xa xưa
lóe lên ánh nhìn một tia mắt ấm áp
cái cầm tay nhám thô
sự va chạm mơ hồ dợn đêm
sóng. lùa gạch ngói
bồ hóng và giàn âm mưa
không thể nào nằm trong khung ảnh
chiêm động về bộ ảnh thời sự. những biến cố
cho đến khi
tàu lao xuyên cánh thổ
sự nổi loạn của bọn chặt đầu người
âm mưu biến trần gian thành mạc hoang tị nạn
cuộc an nguy thải hồi vai lưng
những chiếc ghế không còn điểm tựa
có thể lật gọng hồi nào
chất xám lầy ngục đá
bọn tử tội
nhởn nhơ cơn hành xử
tri thức là điều không chối cãi
áp đặt triệu vỡ tuồng
thời giá mâm son
nhồm nhoàm những bữa cổ
lắc xí ngầu

Hoàng Xuân Sơn
cuối năm 2015
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.