Cuối năm trên dòng sông ấu thơ | Mùa xuân lá khô

Posted: 31/01/2018 in Nguyễn An Bình, Thơ

Nguyễn An Bình

Cuối năm trên dòng sông ấu thơ

Về đây dọc nước giởn trăng
Dòng sông thơ ấu lăn tăn ngọn nguồn
Bóng người phiêu dạt muôn phương
Đâu hay mẹ – tóc ngã sương nẻo về.

Về nghe sóng vỗ tứ bề
Cồn xưa đâu mất lời thề cũng rơi
Ngàn năm bông tím vẫn trôi
Lời xa xứ – hát ngọt bùi chợt đau.

Về nhìn ngọn cỏ cao cao
Nhớ câu chín chữ cù lao lại buồn
Đêm nay chớp bể mưa nguồn
Đâu phần mộ mẹ – trong cơn nước chiều.

Về thương vườn cũ quạnh hiu
Hương cau còn thoảng bao điều mẹ răn
Con về thăm mộ cuối năm
Lòng rưng nước mắt lặng thầm rồi đi.

23/1/2018

 

Mùa xuân lá khô

Thèm nghe tiếng pháo tết
Ngày xuân một thuở nào
Môi hồng thơm son mới
Một thời ta có nhau.

Sóng chòng chành mắt biếc
Nắng giòn phơi lá khô
Vàng thêm ngõ lụa cũ
Khúc giao mùa ngây thơ.

Gió len vào hơi thở
Nhẹ rung cánh hoa đào
Bước chân em ngày nọ
Xuân hồng có xôn xao.

Tiếng chim gọi mùa đi
Nẩy bao chồi lộc mới
Mơn mởn tuổi xuân thì
Tình-xanh rêu mái ngói.

Em – mùa trăng mười sáu
Rong chơi chẳng bãi bờ
Tôi – mùa xuân nương náu
Thả tình trên lá khô.

20/1/2018

Nguyễn An Bình
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.