Cõi lặng | Quê nhà tháng chạp | Khúc đời lỡ vận

Posted: 01/02/2018 in Nguyễn Minh Phúc, Thơ

Nguyễn Minh Phúc

Cõi lặng

đêm tàn nâng cốc mời nhau
một tôi với chén rượu đầy cô liêu
nầy đây khúc biệt ly chiều
kia tàn mấy mảnh trời khuya vỡ òa

có gì trong giọt rượu ngà
mà cay chén nhớ mà nhòa ly thương
người đi huốt mấy mù sương
sao còn đọng mãi mùi hương lỡ làng

cõi tình như bóng mê hoang
từ trăm năm đã vấp tràn viễn mơ
đã nghe trong giấc tình cờ
một vầng trăng úa giữa bờ tịch liêu

đã nghe trong ảo hư chiều
vàng phai mấy nhánh tiêu điều rụng rơi
vói tay cầm mộng rã rời
tôi về khuya chạm cõi đời lặng câm…

 

Quê nhà tháng chạp

quê nhà đó bây giờ xa hun hút
ngóng trông vời chút gió cuối năm trôi
mấy mươi năm thời gian trôi vùn vụt
ngoảnh lại quê thăm thẳm gió ngang trời

em gái chắc liêu xiêu chiều thiếu phụ
mẹ bạc đầu ngóng mãi đứa con xa
nấm mồ cha tháng chạp vàng cỏ phủ
mái tranh kia mưa nắng đã phai nhòa

lòng không muốn mà sao đời lưu lạc
quê nhà ơi năm tháng mãi cơ cầu
ôm mặt khóc cuối năm chiều gió tạt
nặng đầy hồn nỗi nhớ ngỡ chìm sâu

đừng trách tôi ơi quê chiều tháng chạp
nỗi đau nào cũng cay nghiệt khôn nguôi
tôi thầm hứa khi tuổi chiều tóc bạc
tôi sẽ về nằm với đất quê thôi…

 

Khúc đời lỡ vận

chiều nay ngồi ngó mây đùn núi
ta ngỡ đời mình như mây bay
lặng im gió thổi buồn vây phủ
bạc tóc mà nghe tiếng thở dài

ta tiếc đời ta buồn muốn khóc
thơ thẩn bao năm khúc biệt hành
có những chiều vớt sầu cô độc
chợt thấy một trời buồn mông mênh

ta giận đời ta tên thất thế
ngó núi mà ca khúc hồ trường
bè bạn đứa đầu rừng cuối bể
tàn chiều tay chạm bóng mù sương

ta mơ về bến chiều hạnh ngộ
ngồi ngóng mưa qua mấy nẻo trần
đọc khúc thơ buồn nghe sóng vỗ
mới hay rằng đời đã phù vân…

Nguyễn Minh Phúc
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.