Nỗi lòng cố hương | Tâm sự chiều đời | Cắn hột dưa | Dưng không lại nhớ…

Posted: 14/02/2018 in Thơ, Trần Huy Sao

Trần Huy Sao

Nỗi lòng cố hương

hồi đó còn xóm đình Đa Cát
chiêng khua trống rộn pháo nổ giòn
hồi nay thất lạc rồi đâu mất
để chốn nhà quê lạ nước non

áo the khăn đóng đôi giày hạ
trầm hương thơm ngát ngày đầu năm
Bác ba Cận hồi chiềng gióng dã
Ôn Cai Hoành nhịp trống rộn ràng

quê xưa khoác áo màu thương hải
xóm tưa giày hạ vướng nương dâu
mấy chị hồi son môi má phấn
chạy loạn liên hồi nay tới đâu

mụ Nghệ ngày mưa quán chiều xuân
dày sưa vạt nắng gọi buồn về
mấy anh ngồi rượu lây buồn ngấn
e lan tới nổi lú đường quê

anh Lạc còn hun thêm chị Hẹ
dưới mái Đình cong vuốt ve Trăng
nghe nói chị giờ đang quạnh quẻ
còn anh xa biệt tận xa ngàn

rồi nữa nói thêm tình làng xóm
có còn khói bếp rủ chiều êm
có còn hòa quyện mùa xuân nhớ
đuổi nhau cho kịp kẻo rồi quên

con chim Se Sẻ chiều về muộn
con Dế kêu ran đằm giọt sương
con Diều đứt chỉ bay nhào cuộn
con chữ dòng Thơ tầm cố hương

chỉ có vậy thôi rất đời thường
nhớ lại ngày xuân đình Đa Cát
bởi lớn lên rồi như mây cuộn
mổi người một nẻo vạn trùng xa

chiều nay ngó dáng mây ngơ ngẩn
phía chập chùng xa là cố hương
qua nửa con Trăng là Nguyên Đán
là Tết quê nhà đó…viễn phương…

 

Tâm sự chiều đời

đêm nay ngồi ngơ ngẩn
Trăng Giêng đầu năm Tây
quê nhà Trăng tháng Chạp
Thơ dặm ngàn bơ vơ

ta hồi đó làm Thơ
tới hồi đây vẫn vậy
giờ điền viên hết quậy
suốt chặng đường can qua

từ giạt trôi quê lạ
cày cuốc quá mệt đừ
giờ tới ngấn nhàn cư
về thôi về kẻo muộn

kẻo mai rồi luộm thuộm
quên nhớ hưởng chiều đời
sắc không giờ sắp tới
quơ quào cuộc dương gian

từ vượt ngàn thoát nạn
đau đáu xa phương Đoài
giờ cứ ngồi cho thoải
mái một góc Hiên Trăng

em đừng hỏi làm răng
ta cứ ngồi bá vơ
cứ bá vật dòng Thơ
tháng Giêng mùa rét nặng

chưa chắc từ hoạn nạn
cũng không từ can qua
chỉ làm Thơ lại quả
thối lại nỗi quê nhà…

đêm nay Trăng sáng quả
tha hồ ngoái bể dâu
dòng Trăng quê nay đâu
ghé Hiên Trăng ở đậu…

 

Tình ái hột dưa

nhớ Tết xưa em ưa cắn hột dưa
đỏ thắm màu môi đâu cần son phấn
tôi thèm cắn môi em mà đang bận
cũng bởi. vì. đang lỡ dại …cắn hột dưa…

 

Dưng không lại nhớ…

tôi còn nhớ cây Mai già trước cổng nhà em
ngày thường nín thinh ngày giáp Tết trổ bông
tôi còn nhớ thêm nhộn nhịp bến xe đông
em bỏ Biển lên Rừng những ngày giáp Tết

Biển vói Rừng suốt năm dài nhớ mệt
nay Biển trùng khơi lạc Rừng sương phủ
nhắc chừng đó thôi e là cũng đủ
thuở biển Nha Trang rừng Đà Lạt níu tình

mấy mươi năm lang bạt chuyện chúng mình
đôi lúc nhớ lại ngặt đời cơm-áo
-gạo-tiền xua gần hết chuyện hồi xưa
thở không ra hơi ở đó mà nhắc tình

cửa garage mổi ngày lên rồi xuống xập xình
chiều khói [gaz]bếp qua loa cho trôi bữa
ngày tháng dần trôi riết rồi bỏ mứa
chuyện tình xưa vùa theo cuộc bể dâu

may còn chút tình Thơ lâu nay cất giấu
nhân dịp Xuân về gợi hương Tết vậy thôi
cội Mai trước nhà qua thế thời thay đổi
có còn đơm bông hay đoạn tình rồi

bài Thơ này dưới Hiên Trăng quê mới
có thấy chi thì nói rứa vậy thôi…
(riêng có chút, hớt thêm, là mùa Xuân Tết tới
chiều ni em về mình ngồi ngoái hồi xưa)….

Trần Huy Sao
viết dưới hiên trăng
Nguồn: Tác giả gửi thơ và ảnh

Đã đóng bình luận.