Tôi sẽ lặng yên | Phút vui | Khi ta hôn nhau

Posted: 28/03/2018 in Thơ, Trần Thị Cổ Tích

Trần Thị Cổ Tích

Tôi sẽ lặng yên

em làm sao giấu được tôi
khi môi em cười mà mắt buồn đến thế
tôi thấy trong mắt em
làn gió hoang vu bay qua đỉnh chiều xơ xác
giọt sương âm thầm nhỏ xuống bóng tịch liêu

làm sao giấu được tôi
khi giọng hát em rơi từng tiếng thở dài
trên màu hoa ủ rũ
em che nước mắt mình sau tấm bia mộ thời gian
theo chiếc thuyền không trôi ngược lên ngàn

mời em đến cùng tôi
nơi góc cà phê ấm
dù ánh sáng nhạt nhòa không đủ tỏ mặt nhau
trải cho hết niềm cay đắng

tôi xin mời em về ngắm
dòng sông quê bát ngát gió trời
nghe mùa đông trở mình gọi nắng
nghe lòng mình chuyển khúc nhạc vui

hãy nắm chặt tay tôi
hãy tựa vai tôi
khóc cho trôi hết muộn phiền
khóc cho tàn hết đảo điên

dù ở nơi nào
tôi cũng sẽ lặng yên
nghe em nói
và tim tôi cũng muốn nói bao điều…

 

Phút vui

người về
nở đóa từ tâm
lầm xưa lỗi cũ theo trầm hương bay
mắt ai cười
giữa chốn này
ơn em đã trở lại bày cuộc vui
môi kề môi thoáng ngậm ngùi
ngẩn ngơ tiếc thuở chôn vùi tình nhau
là đây. mấy chục năm sau
trao nhau trọn phút ngọt ngào hiên trăng…

2018

 

Khi ta hôn nhau

em kiễng chân lên
háo hức đón từ anh
nụ hôn mùi thuốc lá
lửa trời hừng hực
em ngún dần ngún dần
cháy đến tận cùng trên môi anh

khi anh hôn em
nụ hôn mùi rượu chát
hương xuân tràn căng ngực
nồng nàn bứt rứt
tim em lảo đảo say mèm

khi ta hôn nhau
nụ hôn mùi thuốc phiện
anh dật dờ trong cơn nghiện
quằn quại
nỗi nhớ mộng du

khi ta hôn nhau
nụ hôn từ tạ
đất hỏi trời mưa sao mắt em ướt thế
mây hỏi gió rừng sao cỏ úa trên mi anh
cây hỏi cây sao tiếng hót ban chiều bay mất
người hỏi người sao lòng quá chật
ta hỏi mình tình nào không chênh vênh

Trần Thị Cổ Tích
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.