Hương đồng | Chiếc hài đánh mất

Posted: 10/04/2018 in Nguyễn An Bình, Thơ

Nguyễn An Bình

Hương đồng

Chiều bên sông
Em có còn thả tóc
Thả hồn theo đám lục bình
Chùm hoa tím mỏng manh
Chập chờn trên sóng
Nghe hương đồng gió nội
Trôi đi trôi đi trên những cánh đồng
Còn vàng rơm rạ.

Người có qua dòng sông
Còn nhớ khói lam chiều những ngày thơ ấu
Ngồi nghe tiếng cơm sôi
Bếp hồng đỏ lửa hoàng hôn
Tiếng con cúm núm kêu sau hè
Giữa mùa giáp hạt.

Đàn sẻ nhỏ
Đâu còn chờ mưa gọi bạn tình
Mái đình cong
Rêu bám thời gian đợi chờ
Con nước ròng
Phù sa đã bao lần vắt kiệt
Tiếng sáo vu vơ
Thổi trắng tóc không hẹn quay về.

Tôi và em
Tình như trăng cuối mùa
Biết có nần nợ gì nhau
Cho nắng phai màu áo
Cho bếp cời tro lạnh
Cho gió thốc thổi qua
Chút hương đồng cô quạnh.

 

Chiếc hài đánh mất

Đi cuối đất cùng trời
Chàng hoàng tử đi tìm nàng công chúa lọ lem
Chẳng phải bằng đôi hia bảy dặm
Mà bằng vết chân trần qua bao vùng đất khổ
Ai đem chiếc hài giấu đi
Ngày cô bé lọ lem đánh rơi trong đêm nguyệt thực
Khi chuông nhà thở đổ binh boong
Báo hiệu nửa đêm
Chiếc xe song mã biến mất
Chỉ còn lại hai con chuột bạch
Chạy trốn giữa bầu trời đầy sao.

Em đánh rơi nỗi buồn
Lạc trong gói quà ngày sinh nhật
Chiếc hộp nhỏ đựng tình yêu của tôi
Được thằng bé nào đó nhặt được giữa đường
Trở thành chiến lợi phẩm dễ thương
Nó đặt vào đó những viên bi nhỏ to đầy màu sắc
Trong veo như tấm kính vạn hoa
Lấp lánh muôn ngàn ánh sáng diệu kỳ
Nhưng không có lối ra vào
Để tôi loanh quanh đi tìm
Chiếc hài nàng lọ lem đánh mất
Giữa bụi trần lòng người gian trá
Đổi thay nhanh như tia chớp
Vô tình.

Nguyễn An Bình
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.