Vang bóng cả đời | Vang bóng | C. văn nghệ | Ng. Tuân | NT

Posted: 18/04/2018 in Chu Vương Miện, Thơ

Chu Vương Miện
Về Nguyễn Tuân


Nguyễn Tuân (1910-1987)

Vang bóng cả đời

chén trà trong sương sớm
vang bóng một thời
nghênh ngang mình một cõi
mục hạ vô nhân
cứ có cỗ bàn
là có phần
sau năm 1954 về thành
tỉnh ngộ
thường là im
vì quá xấu hổ

thượng bất chánh hạ tắc loạn
một xứ thì toàn lính “Khố Đỏ Khố Xanh”
y quân Tam Phủ ”
một xứ thì toàn “vai cày cổ bừa”
dốt đặc cán mai
làm lãnh tụ
hậu quả là dân lãnh đủ
số phận nhà trí Thức nhà văn nhà thơ
như chim nằm trong lồng
cá nằm trong rọ
heo chó nằm trên thớt
chỉ còn chờ chết?
ngày xưa vang bóng
bây giờ im bóng
núp bóng
một thời là vua
một thời là tôi
một thời oanh liệt
một thời hết hơi?

 

Vang bóng

răng cứng gẫy trước
lợi mềm không gẫy
Phan Khôi cứng
chết đứng
Nguyễn Tuân
biết hèn
còn

tiên chỉ cùa làng Văn
Lý Trưởng của trường văn trận bút
cách mạnh mùa thu 45
nhà văn hào Nguyễn Tuân
mặc áo gấm
nhẩy xuống sông Hồng
bơi một vòng
bấy nhiêu năm
bao nhiêu anh tù, bao nhiêu anh chết
cụ vẫn không sao
vẫn trà tàu thuốc lào
vẫn đủng đỉnh đi ra
đi vào
hội văn nghệ
không nói chi chỉ cười
đứa nói nhiều không còn
chỉ còn đứa biết sợ
nơi đó

 

C. văn nghệ

những loài chim không hót
sống bình thường
ngoài thiên nhiên
những loài biết hót
ngoài trời xanh trời cao
thường là bị xập bẫy
bị nhốt
có con hót con không

nước lấy dân làm gốc
dân lấy ăn làm đầu
theo chương trình “xóa đói giảm nghèo”
xã Triệu Đô, Quận Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị
được trên phân bố cho 10 con bò Đực
để nhân giống
xã mang giết thịt 5 con để mừng công
5 con còn lại giao cho
các viên chức cao cấp trong xã
nuôi làm của riêng
thế là xong
bọn ngu dốt
chỉ biết ăn?
72 năm
tiến lên xã hội chủ nghĩa
tay không?

 

Ng. Tuân

có ăn có chọi mới gọi là trâu
chỉ có đi cày đi bừa
nhai cỏ
đi ngủ
là rồi đời
chúng chê mình
không có phong độ trượng phu
sợ khổ sợ tù
sống thừa

chuyện bên La Mã thời Trung Cổ
đức vua thân chinh
hoàng hậu ở nhà phải khóa
“Khóa Trinh Tiết”
vào bộ phận sinh dục
có nghĩa là tù “món bộ vưu vật”
các quan ai ưa của lạ thì đều bị
lưỡi dao trong cơ quan chém cụt
mấy tháng sau đức vua khải hoàn trở về
các quan đại thần trình diện
kẻ cụt lưỡi, kẻ cụt ngón tay
và có kẻ cụt luôn záo sư Buồi Hiền

 

NT

cả nể và sợ Đảng
nên còn tồn tại nồi cơm
và bát canh
nể vợ và sợ vợ
thì còn bộ đồ chơi
không sợ và không nể
thì
ôi thôi rồi nồi xôi?

cụ văn hào già
gần 9 bó
chỉ nằm để rên
mọi phù du phù danh
trên chốn đàm trường viễn kiến
chợ Trần Quốc Toản văn chương
hầu như thiên hạ đều quên
Nguyễn Tuân
bây giờ thời hại điện
tất cả đều binh nhì giống nhau
đều vô danh
con cháu lo họcc
lo công danh & việc làm
và cần câu cơm
không ai quan tâm
những thân hữu tới thăm
kẻ xức dầu cù là
kẻ dầu nhị thiên đường
thơ với văn
đồ chó chết
nhắc tới làm chi
quá mệt?

Chu Vương Miện
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.