Tiếng ve ở ngôi chùa cổ | Lên núi Phụng Hoàng

Posted: 13/06/2018 in Nguyễn An Bình, Thơ

Nguyễn An Bình

Tiếng ve ở ngôi chùa cổ

Có tiếng ve trên hàng cây xanh lá
Những gốc dầu cổ thụ mấy trăm năm
Khúc nhạc hè có làm em rộn rã
Trước sân chùa lòng bỗng thấy tĩnh tâm.

Em có gởi niềm vui cùng tia nắng
Cổ tháp cao sừng sững dáng mây trời
Bò cạp vàng hương trêu đàn bướm trắng
Lên dốc cao nhìn lá nhẹ nhàng rơi.

Em có theo anh tìm về Phật tích
Lâm Tì Ni hương tỏa ánh đạo trần
Cội bồ đề soi tâm kinh bỗng ngộ
Lộc Uyển xanh lời giảng ngọt suối nguồn.

Hạt mưa đọng thơm lừng mùi nguyệt quế
Màu rong rêu phủ mái ngói âm dương
Ngôi chùa cổ trầm tư bao lời kệ
Dẫu thời gian trôi năm tháng thăng trầm.

Có tiếng ve ngân hoài trong tâm thức
Phật đài cao soi đuốc sáng di đà
Chốn thiền môn gột bụi trần lam lũ
Chợt yêu người trong dòng chảy bao la.

Chùa Hội Khánh – Bình Dương 5/2018

 

Lên núi Phụng Hoàng

Lên Phụng Hoàng ngắm mây trắng
Núi cao xóa dấu bụi trần
Đời người mấy lần hạnh ngộ
Đất trời đá cũng vô ngôn.

Chim kêu trên tàng kinh các
Bàng hoàng hồi đại hồng chung
Trong lòng khắc bao kinh kệ
Hương thiền lắng đọng tâm dung.

Bước chân ai qua rừng trúc
Thong dong bóng lá u trầm
Mây che ngang đầu Voi Phục
Bốn mùa soi bóng Tuyền Lâm.

Mái cong vươn mình cao vút
Trầm tư dưới cội bồ đề
Thả hồn vào nơi phật tích
Bình yên tìm chốn đi về.

Bạt ngàn thông reo xanh biếc
Ai người dạo núi cùng ta
Mênh mông đất trời cố xứ
Tìm đâu sợi khói quê nhà?

Thiền viện Trúc Lâm Phụng Hoàng 25/5/2018

Nguyễn An Bình
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.