Lang Biang ngày trở lại | Gọi tên mùa hạ cũ

Posted: 26/06/2018 in Nguyễn An Bình, Thơ

Nguyễn An Bình

Lang Biang ngày trở lại

Không thấy núi lại chẳng tìm thấy mây
Núi ở dưới chân núi sầu vô lượng
Mây che trên đầu mây chia tám hướng
Phương nào mặt trời chìm mất bể dâu?

Lên đỉnh Lang Biang chim hót nơi nào
Mười mấy năm xa không còn thấy bóng
Bước chân giang hồ trôi vào cõi mộng
Người mãi đi tìm mòn dấu liêu trai.

Nào nghe tiếng suối nào thấy sương mai
Suối chảy rất xa suối buồn khôn tả
Sương trôi la đà sương treo vực đá
Người thành chim trời qua cõi đời nhau.

Trở lại Lang Biang núi đã bạc đầu
Nghe trời đất kể chuyện tình bất tử
Ta buồn bã đem trái sầu xuống núi
Mất lối về quạnh quẽ cả ngàn lau.

Đà Lạt, tháng 5-2018

 

Gọi tên mùa hạ cũ

Hẹn nhau về em nhé
Gặp lại một dòng sông
Con đường đầy nắng cũ
Vàng tươi đến nao lòng.

Ai nỡ đem tiếng ve
Giấu trong ngăn ký ức
Hãy để gió cuốn đi
Lời tình xưa rả mục.

Tình yêu thành chiếc lá
Nhẹ rơi theo dốc đời
Mắt long lanh đến lạ
Khóc giọt tình vừa rơi.

Hẹn nhau về em nhé
Áo xưa đã phai rồi
Chiều mưa buồn khôn kể
Hạnh phúc theo mùa trôi.

Thương màu nắng tháng năm
Theo người không trở lại
Hương tóc giờ xa xăm
Giữa mùa hoa rực lửa.

Rụng xuống đời trái cấm
Địa đàng nào chia xa
Ủ trong lồng ngực ấm
Tình yêu mãi không già.

Nguyễn An Bình
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.