Khi qua đồi Charlie | Tiếng chim gù trong thành phố

Posted: 11/07/2018 in Nguyễn An Bình, Thơ

Nguyễn An Bình

Khi qua đồi Charlie

Tôi nghe lá trên rừng đang chuyển cơn mưa
Khi xe qua đồi Charlie Đắc Tô Tân Cảnh
Màu xanh ngút không giấu đi niềm cô quạnh
Vẫn rợn người hồn tử sĩ lạnh quanh đây.

Súng bên trời có tiếng hát tiễn đưa ai
Người ở lại Charlie trong cơn bão lửa
Pháo tầm nhiệt chớp lòe qua từng khe cửa
Cày xới tung từng thớ đất đỏ máu người.

Quá khứ đi qua niềm đau mãi không rời
Tiếng pháo rền vẫn nổ vang trên đồi máu
Dưới giao thông hào chắc anh thèm phút giây tỉnh táo
Ngước nhìn trời mơ một khoảng trời xanh.

Chẳng ai ngờ thoáng chốc mấy mươi năm
Màu nương rẩy cao su bạt ngàn trong gió
Tôi vẫn nghe tiếng anh cười vang rất rõ
Trước khi hồn hóa thành làn mây trắng bay.

Chim lìa đàn mù mịt một đường mây
Dòng Pô Kô vẫn uốn mình tưới xanh cây trái
Đất ba dan muôn đời đỏ tươi mãi mãi
Xin hãy giữ gìn từng tất đất dau thương.

Nhắc ta một thời chiến sử đẩm máu xương
Tiếng gà gáy trên đồi Charlie buốn đến thế
Người lính già hai bên tìm về nghe gió kể
Có nhìn nhau bằng đuôi mắt của tình thâm?

Kontum, mùa hè 2017

 

Tiếng chim gù trong thành phố

Có một buổi sáng nào
Màu nắng vàng rất đẹp
Không có màu nắng nào đẹp hơn hôm nay
Trong tiếng kinh cầu của người đi thánh lễ
Tiếng chuông vừa đổ
Tôi bỗng nghe có tiếng chim gù
Trên hai ngọn tháp cao nhà thờ Đức Bà
Và tiếng rào rào đập cánh
Từng đàn chim bồ câu chao lượn
Trong tiếng vỗ tay
Trong tiếng gạo lắc
Có đủ những chiếc cánh đầy màu sắc
Trắng xám nâu hồng nhạt xanh rêu rợp trời
Nhẹ nhàng xà xuống
Đã tới giờ ăn
Nắm thóc trên tay thon nhỏ của cô gái
Đứa bé chìa lòng bàn tay nhỏ xíu của mình
Háo hức nhìn đàn chim đáp xuống
Tranh nhau từng hạt thóc
Em ngước nhìn mẹ
Tôi nghe tiếng cười rạng rỡ biết bao
Như ngầm bảo – Mẹ ơi
Con có rất nhiều bạn thật dễ thương
Một buổi sáng Sài Gòn
Sao yên bình đến thế.

Cụ già ngồi trên xe lăn
Ngày nào cũng nhờ đứa cháu đưa ra đây
Chỉ để được nhìn cánh chim bồ câu trong chốc lát
Bay giữa nền trời xanh
Trên nóc cao nhà thờ Đức Bà
Hay trước bưu điện thành phố
Mắt mơ màng nhìn tận đâu xa
Có phải bà đang mơ lại giấc mơ đẹp
Hình ảnh thanh xuân của thời thiếu nữ
Đã trôi đi theo dòng đời xuôi ngược
Có cái cảm giác không còn cô độc
Quá khứ tươi đẹp gần gủi đây thôi mà.

Tôi ngồi trên bậc thềm xi măng của công viên
Phía bên kia bưu điện thành phố
Anh thợ ảnh nhịp nhàng lắc lon rải đậu
Từng đàn bồ câu háu ăn từ trên cao lao xuống
Chúng tạo nên tấm hình của đôi uyên ương thêm ý nghĩa
Đêm nay đàn chim ngủ nơi nào
Giữa thành phố ồn ào, bao ánh đèn rực rỡ
Để ngày mai tôi lại được nghe
Tiếng chim gù vào buổi sáng mai rất sớm
Trong ký ức của người Sài Gòn
Tiếng chim gù thân quen không thể thiếu được
Và em – Người con gái tôi yêu
Trong trái tim tôi – cũng không thể thiếu.

4/7/2018

Nguyễn An Bình
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.