Ru mẹ chiều nay | Với mẹ tôi | Chiều mẹ ngồi đếm tuổi mình

Posted: 17/08/2018 in Nguyễn Minh Phúc, Thơ

Nguyễn Minh Phúc
Kính gửi mẹ mấy bài thơ nhớ ngày mẹ mất (9/8/2018)

Ru mẹ chiều nay

À ơi mẹ ngủ đi thôi
Con ru mẹ ngủ bồi hồi ca dao
…Cái cò lộn cổ xuống ao…
Bài ru của mẹ thuở nào nằm nôi

Ơi à mẹ ngủ đi nào
Cơn đau thôi nhé cấu cào mẹ thêm
À ơi… cò đậu cành mềm
Vì con nên ngã xuống triền ao sâu

Lời ru từ thuở cơ cầu
Hôm nay con lại ru hầu mẹ đây
Ơ nào mẹ ngủ cho say
Cho vơi đi những cơn đau buốt lòng

Cái cò cái vạc cái nông
Thương cho đời mẹ long đong tháng ngày
Đôi tay vất vả dạn dày
Hai vai đã mỏi chân gầy đã run

Mẹ ơi mặn muối cay gừng
Giờ con ru mẹ thấm từng nỗi đau
Ơi à mẹ ngủ cho mau
Lời ru của mẹ những ngày ấu thơ

Mẹ ơi biết đến bao giờ
Lại ru con ngủ, lại chờ con say
Cái cò cái vạc chiều nay
Có hay cánh võng đong đầy tiếng me…

 

Với mẹ tôi

Ngày tôi xa mẹ đến gần
Khi hoàng hôn sắp lặng thầm bước qua
Liêu xiêu chiếc bóng mẹ già
Cành khô rụng lá lạc loài bóng tôi

Ai mà chẳng phải mồ côi
Rau răm ở lại cải trôi về trời
Tuổi già như giọt sương thôi
Giờ ngồi đếm tóc mẹ tôi rụng nhiều

À ơi trong ngẩn ngơ chiều
Mẹ mang câu hát dặt dìu ru tôi
Ơi à trong bóng đơn côi
Mẹ giành gánh hết nổi trôi phận người

Nhăn nheo đôi mắt mẹ cười
Ngày ru tôi ngủ bên trời gió giông
Một mình một bóng chờ mong
Mẹ ngồi xiêu vẹo mênh mông gió chiều

Lặng thầm trong khói tịch liêu
Gió hiu hắt thổi dặt dìu mây trôi
Thương sao dáng mẹ tôi ngồi
Trả bao thương nhớ lại đời cho tôi

Sẽ không còn gặp mẹ ơi
Ngày tôi ngồi khóc mồ côi mẹ mình…

 

Chiều mẹ ngồi đếm tuổi mình

Chiều nay giọt nắng chùng chình
Mẹ ngồi thầm đếm tuổi mình bao năm
Chân quê gót nứt thăng trầm
Một đời mẹ nhuộm vết bầm tháng năm

Mẹ ngồi nhớ buổi xa xăm
Đàn con với tuổi lên năm lên mười
Vui con thơ những nụ cười
Mừng con từ buổi thôi nôi bế bồng

Bao năm sấp mặt cánh đồng
Một mình mẹ gánh bão giông đời mình
Tuổi nào mẹ thắp bình minh
Tuổi nào đi trọn hành trình nhân gian…

Thanh xuân đời mẹ lỡ làng
Mẹ gồng mẹ gánh nuôi đàn con yêu
Giờ liêu xiêu tuổi về chiều
Mình me ôm trọn đìu hiu phận người

Mây còn trôi mãi bên trời
Bờ tre gốc rạ nuôi thời đắng cay
Đếm từng tuổi mẹ dần phai
Nhọc nhằn năm tháng bầm chai vết hằn

Mẹ quên hết những nhọc nhằn
Huống gì tuổi mẹ bạc trên mái đầu
Con về hỏi những đêm thâu
Xin ngồi đếm tuổi úa nhàu trên tay

…Mẹ giờ chiều trắng sương bay
Làm sao mà đếm chân mây cuối trời….

Nguyễn Minh Phúc
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.