Rơm rạ quê nhà | Cỏ ơi… | Với quê

Posted: 21/09/2018 in Nguyễn Minh Phúc, Thơ

Nguyễn Minh Phúc

Rơm rạ quê nhà

đêm nằm dưới ánh trăng quê
nghe mùi rơm rạ theo về với trăng
sương rơi ướt chỗ tôi nằm
bờ tre gió thổi đêm thăm thẳm dài

có gì đâu những chiều phai
nắng nghiêng bến vắng gió dài lời ru
có gì đâu những mùa thu
sông quê xào xạc mưa mù mịt trôi

vậy mà đi hết cuộc đời
vẫn ngơ ngẩn nhớ bồi hồi tiếng quê
nằm dài vạt cỏ bờ đê
mùi rơm rạ nhắc câu thề năm xưa

quê ơi thương mấy cho vừa
nắng thêm nỗi nhớ mưa thừa niềm thương
ai tha phương những dặm đường
có nghe vọng tiếng cố hương tìm về

nghe mùi rơm rạ nhà quê
mùi bùn mùi đất nhói về trong tim
tôi nằm giữa tiếng gió đêm
nghe ai gọi khẽ nỗi niềm quê xưa …

 

Cỏ ơi…

xa quê gần hết cuộc đời
nắng trôi lạ gió mưa rơi lạ người
con đò kia lạ mây trời
em về cũng lạ nụ cười trên môi

chỉ còn đám cỏ kia thôi
nõn xanh đắm đuối bồi hồi bao dung
cỏ quê như thể đã từng
theo tôi qua những mênh mông nỗi đời

cúi đầu trước cỏ, cỏ ơi
xin thưa cùng với một lời với quê
mốt mai tôi sẽ trở về
nương thân ngọn cỏ chở che cuối đời

lạy quỳ với cỏ quê tôi
cho tôi vịn lấy tao nôi buổi nào
nghe hồn quê mãi ngọt ngào
đón tôi cùng trận mưa rào ngút xanh

quê ơi thôi thế cũng đành
nhường tôi nắm cỏ mong manh kiếp người
nổi trôi thân phận cuối đời
nắm xương tàn gửi đất trời …
cỏ ơi…

 

Với quê

với mẹ tôi và thôn Cộng Hòa

khẽ khàng một vạt nắng rơi
mà đi theo hết cuộc đời với tôi
quê xưa và đám mây trời
cứ đan nỗi nhớ cứ bồi hồi thương

có gì trong gió chiều buông
mà cay mắt những hoàng hôn tím mờ
có gì vạt nắng ngẩn ngơ
mà bâng khuâng khói mà chờ đợi sương

có xa quê những đêm trường
mới nghe tiếng vọng mười phương lần về
nỗi niềm cố xứ đê mê
mới ray rứt nhớ tình quê nồng nàn

ơi quê ơi những đường làng
ơi quê ơi ánh trăng vàng ngả nghiêng
nồng nàn rơm rạ rất riêng
thơm hương lúa chín ngọt triền mía lau

với chiều, với những nghìn sau
xin cho tôi nợ bạc đầu với quê…

Nguyễn Minh Phúc
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.