New York chiều lang bạt | Tình yêu tuổi học

Posted: 15/10/2018 in Bùi Nguyên Phong, Thơ

Bùi Nguyên Phong


Tiếng kèn dưới trạm metro New York

New York chiều lang bạt

Trưa lang thang trên Wall Street
Đói bụng chơi một đĩa cơm Sì1
(Five dollas… Chicken, salad.)
Starbucks ngon lành quất một ly2.

Lonely… Ta đi… Ta đi mãi.
Phố cỗ phai mờ các vết chân.
Những nhà tỷ phú trầm tư bước.
Chứng khoáng chiều nay đỏ rực sàn.

Ta đi thơ thẩn ra bờ sông.
Hudson yên ả… Ánh dương hồng3
(Ai biết đáy sông cuồn cuộn sóng)
Nghe lòng mình sôi sục bão giông.

Bổng chốc ta thấy mình homeless.
Thiên địa mang mang biết đâu nhà.
New York cựa mình đùn sương khói
Lá vàng run nhẹ gót thu qua.

Ta đi hay về? Ta chẳng biết!
Chân bước bâng quơ dỏi lối mòn.
Subway mở toang đời khép lại4
Đèn đêm hắt vệt sáng héo hon.

[1] Cơm Sì: Cơm bình dân do các anh Tây Ban Nha bán bên đường.
[2] Starbucks: tên một hiệu cà phê nổi tiếng cúa Mỹ
[3] Hudson: tên con sông ở New york chảy qua cầu Brooklyn và cầu Manhattan
[4] Subway: nhà ga xe điện ngầm dưới lòng đất New York

 

Tình yêu tuổi học

Cảnh cũ, người xưa… Kỷ niệm bay
Cao cao dáng lụa, bóng dương gầy.
Bâng khuâng guốc mộc rung thềm vắng
Lớp lớp thời gian bụi phủ dày.

Đứng trước trường em biết bao lần
Anh đếm thời gian qua bước chân
Trong tim xao xuyến câu Hoàng Thị
Từng đàn “Ngọ” về áo trắng sân

Gọi “Ngọ” đâu vì em tuổi ngựa
Giữa bầy ngựa trắng hí vang vang.
Ngựa này hẳn là ngựa công chúa
Giọng hí êm như giọng oanh vàng

Em ở Thành xưa hay Phú Vinh?
Xuân Lạc, Xuân Phong, Xương Huân đình?
Phước Hải, Phương Sài hay Xóm Mới?
(Giết người trong mộng… Khoé môi xinh).

Anh Mậu Tuất gặp em Giáp Ngọ.
Nhỏ hơn bốn tuổi vẫn tơ tình
Thiên cang Mậu, Giáp đầy xung khắc.
Nên hết đời… tình vẫn lặng thinh.

Một ngày phượng tíu tít đỏ hoa
Ve kêu não ruột ánh dương tà
Tiếng trống gọi hè nghe giục giã
Sân trường mất hút bóng tiên nga

Tuổi trẻ chóng yêu rồi chóng quên
Kỷ niệm êm đềm một cái tên
Hoàng Thị giờ đây đâu là “Ngọ”
Xuân Lan, Thu Cúc vấn vương tình.

Đất nước tan tành cuộc bễ dâu
Sông Tương ca khúc biệt ly sầu
Dòng đời xô đẩy đường muôn nẻo.
Bèo dạt quê người, bọt vướng đâu?

Bùi Nguyên Phong
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.