Đời biển cạn | Ngồi lại bên cầu

Posted: 16/10/2018 in Nguyễn An Bình, Thơ

Nguyễn An Bình

Đời biển cạn

Có từng đêm giữa những cơn biển động
Tôi nằm mơ nghe sóng đánh dội lòng
Con còng gió trốn mình trong bão cát
Kiếp dã tràng thương số phận long đong.

Lòng biển rộng không dung đời hai đứa
Đôi tình nhân trong thân xác tội đồ
Cơn hồng thủy đem người xa đất hứa
nhấn chìm theo lời thú tội ngu ngơ.

Và tháng chín – bước chân người xa quá
Ngày thu đi trên ngọn sóng phù du
Dõi ánh mắt khát khao bờ bến lạ
Vết dao đâm giữa tuyệt vọng khơi mù.

Lồng ngực đở bỗng đau ngàn tiếng sóng
Cơn bão tình trào đục chết đêm nay
Con chim lạ trốn tình nơi góc biển
Đời nghiệt oan chìm khuất những cơn say.

Người bỏ lại – tình tôi – đời biển cạn
Nhánh rong nào phiêu bạt chốn nhân gian
Tiếng hát mỹ nhân ngư bên bờ vắng
Đưa người về từ một thuở hồng hoang.

16/9/2018

 

Ngồi lại bên cầu

Tháng chín em về có vàng hoa cúc
Sợ bước chân người lạc dấu ra sông
Giữ nỗi buồn riêng bay như lá trúc
Thương cánh ô môi đã nhạt môi hồng.

Tháng chín em về tiếng chim ngơ ngác
Thơm dậy đất trời trái chín nào rơi
Một thuở đi tìm tình yêu thất lạc
Giữa chốn nhân gian bụi đỏ mù trời.

Tháng chín em về còn âm tiếng sóng
Nhẹ tựa tơ trời đủng đỉnh gót thu
Nghe tóc phai màu nghe mùa thay lá
Nghe dòng đời trôi trắng đục sương mù.

Tháng chín em về có thành khách lạ
Buồn mênh mang theo tiếng vạc gọi chiều
Ráng hoàng hôn soi một màu rất lạ
Có giấu riêng mình hơi thở đìu hiu?

Ngồi lại bên cầu khua bao dòng nhớ
Con cá ngày về ngược nước mù tăm
Thương hạt phù sa ngàn năm vẫn đỏ
Sao sóng trong lòng dội mãi dư âm.

Nguyễn An Bình
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.