Nhánh sông ngậm ngùi | Lại nhớ về Đà Lạt

Posted: 07/11/2018 in Nguyễn An Bình, Thơ

Nguyễn An Bình

Nhánh sông ngậm ngùi

Rồi như nước đưa sông về với biển
Chỉ còn trơ đá sỏi lạnh vô hồn
Chia tay nhau một ngày mưa tháng chín
Ngậm ngùi trôi biền biệt nhánh rong buồn.

Từng chiếc lá rời cành về dưới cội
Lời thở than nấn níu mãi chưa lìa
Bay đi nhé cánh chim trời mê mỏi
Đọng chút tình vàng từng giọt nắng khuya.

Ai đem gió đưa mây về vô định
Mấy mươi năm trời đất cũng xa người
Mấy mươi năm tay vàng khô khói nhớ
Tiễn đưa người như một ánh trăng trôi.

Rồi như núi bỏ đèo cao dốc thẳm
Đời quanh co đi chưa hết xuân thì
Chim buổi sớm hót vang lời ly biệt
Giữa lưng đồi còn vọng tiếng từ quy.

Nhớ cuộc tình chết khô trong tổ kén
Thương kiếp tằm nhả chưa hết nắng mưa.
Chẳng biết kiếp sau có còn hóa bướm
Hạt bụi trần gian đọng những âm thừa.

Lang thang mãi tìm dòng xưa bến cũ
Một đời sông sao quá đổi bùi ngùi
Mùa lau sậy trắng phơi hồn mưa lũ
Người không về giọt lệ cũng vừa rơi.

 

Lại nhớ về Đà Lạt

Lặng bên hồ Xuân Hương
Con ngựa thồ mắt ướt
Gỏ móng xuống mặt đường
Mã phu buồn ngơ ngác.

Vàng tươi đường sơn cúc
Lung linh hoa mặt trời
Tiếng chuông ngân buổi sớm
Lãng đãng cùng mây trôi.

Em đi lễ nhà thờ
Áo thơm ngày chủ nhật
Con dốc không đợi chờ
Bước chân người ngoại đạo.

Nhớ chiếc bàn cũ kỹ
Trong quán cà phê Tùng
Nghe mùi thơm bốc khói
Lặng lẽ màu thủy chung.

Dậy màu xanh cây cỏ
Hồng thắm sắc hoa đào
Em là người năm nọ
Đã phiêu bạt về đâu?

Thơ tình trên bao thuốc
Người xưa đã đi rồi
Cõi xưa thành đại mộng
Cánh hạc giờ mù khơi.

3-10-2018

Nguyễn An Bình
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.