Cho một ngày nhận diện | Chiều trời tâm sự chiều đời | Hồi âm

Posted: 07/12/2018 in Thơ, Trần Huy Sao

Trần Huy Sao

Cho một ngày nhận diện

sáng đi bộ một vòng
rồi ghé ngồi Starbucks
ly cà phê hùng hục
bỏ thêm đường cho ngọt

ôn Mỹ bên ngó nhột
thắng ni hắn…uống đường?…

ra ngoài ngồi ngó hướng
ngại nắng rọi rám da
mược dù ngồi sa cạ
cũng khác biệt da màu

mệ Mỹ bên không giấu
ghé ánh nhìn trùng dương!…

ta lỡ bước cùng đường
ghé ngồi chung chốn lạ
nuốt nghẹn đời thương hải
đau thắt cuộc tang thương

o Mỹ bên bình thường
ngụm cà phê buổi sáng!…

ở đây chiều chạng vạng
ở đây sáng bình minh
cũng bằng ngang suy thịnh
buổi sáng rồi buổi đêm

người bạn bên chợt đến
ngồi ngại nắng rám da…

(Mira Mesa. Starbucks sáng 04/12/2018)

 

Chiều trời tâm sự chiều đời

cuối Thu lá rụng vàng sân trước
sân sau bắt chước cũng vàng khô
đây rồi Đông tới tìm trước ngõ
lưỡng đầu thọ địch buổi đời chiều…
thêm nắng vàng hoe mây thất thểu
hụt hơi về trú núi ngàn xa
ngó mây ngó núi quày ngó lá
tự dưng nhớ quá một.quê.nhà!…

…hồi còn tắm suối Cam Ly hạ
nằm dài phơi nắng dưới rừng Ngo
con cá Tràu oằn thân lửa đỏ
phủi lớp đen lòi thịt trắng phau
miếng nhai ngọt sớt thời yêu dấu
đã thèm như Diều gió bay cao
trên đồi Trọc gió chiều chao đảo
thuận dây lèo Diều lướt bay xa
bỏ tiếng Dế kêu sương rộn rã
thè thẹ rình chộp bắt tuổi thơ
miếng đường tán đen vàng đứng ngó
chờ…dế ai thắng cuộc tương tàn
chiều xóm nhỏ khói bay tản mạn
thơm lừng trời mùi cá khô rang
thoảng trong gió có mùi cơm cạn
khiến trống reo bụng réo về nhà
biết bao nhiêu viết hoài khôn ngạ
về chốn quê hồi nớ an bình
trải bao nỗi thăng trầm động tĩnh
đời dưng không đứt đoạn tuyệt tình
nay ngồi với chiều.đời.chay.tịnh
buông hết rồi cay.đắng.ngot.bùi
ngoái rồi ngó một thời rong ruổi
thấm lẽ thời sắc tức dị òm
thời ấu thơ vui quanh làng xóm
thời thanh niên áo trận giày saut
đang ngon trớn khắp vùng chiến thuật
bỗng dưng không tức tưởi tan hàng…

bấy bể dâu trường giang khổ nạn
nay muộn màng không hởi chiều đời
giang hồ quanh quẩn hoài chưa tới
một lối quày về vói cố hương
nay chốn nương thân đời vay mượn
thêm chiều trời giăng mạng chiều đời
câu Thơ viết muộn hay chưa muộn
vàng Thu Đông giá miền quê xa!….

(viết dưới hiên trăng 01/12/2018)

 

Hồi âm

…Thơ Ôn không lãng mạn chi trơn
chỉ tả chơn cảnh sống đời thường
mưa. nắng. áo. cơm đời vay mượn
bỏ mô dạo nớ mượt Thơ tình?…

đọc cái “meo” ni mà say tĩnh
giựt mình giựt chắc thiệt tình luôn
té ra hồi nớ mình thung thướng
ngồi cùng nhung lụa cuộc tình tang

từ buổi bể dâu hùa khổ nạn
chạy đôn chạy đáo lạc quê nhà
cuộc sống mệt nhoài theo cơm áo
tình thơ bỏ lạc chặng mô rồi!

chừ đố o mô thèm ngó tới
cứ thở ra Thơ chuyện đời thường
mấy o tôn nữ e mất thướng
bởi có Ôn mô tả chuyện tình

lo chạy áo cơm đời xính vính
có mô mà nhắc thời hoàng cung
đất khách quê nhà ai nấy cụng.
một.cái.đau.đời lạc xa quê

bởi rứa cho nên lòng không thể
thơ tình cho o nớ sướng tê
so ra cùng cảnh đời dâu bể
chạy đôn chạy đáo lạ trăm bề

lo miếng cơm nặng lòng không xuễ
noái chi Thơ thẩn chuyện hồi xưa
với lại mình tật mô cứ rứa
vẫn làm Thơ như thú đam mê

lẽ đó mà Thơ còn thè thẹ
rớt xuống đời câu chữ chắt chiu
trúng cảnh đời ai thì ráng chịu
trùng khơi ưng kể chuyện đời thường

…lãng mạn làm chi cho thêm ngượng
bây chừ ai nớ cũng xa quê
Thơ chuyện.đời.thường còn chưa xuể
rảnh mô lãng mạn chuyện. thơ. tình…

(viết dưới hiên trăng 02/12/2018)

Trần Huy Sao
Nguồn: Tác giả gừi

Đã đóng bình luận.